Combo sách Sci Fi hot

Combo sách Sci Fi hot

215,000₫ 255,000₫

Review của Lã Bảo - Hòn đảo của Bác sĩ Moreau 
(review gốc tại đây)

Hòn đảo của Bác sĩ Moreau được coi là một trong những tác phẩm “tiền thân Sci Fi” nổi tiếng của H.G. Wells. Truyện xoay quanh nhân vật Eward Prendick bị đắm tàu, sau đó được cứu và đưa lên một hòn đảo hoang. Tại đây anh gặp Moreau, một vị bác sĩ lạnh lùng bí ẩn, và chạm trán với những “thành tựu” của ông ta.

Đầu tiên là về cốt truyện. Tác phẩm này có thể coi là Frankenstein x Robinson Crusoe, nhưng với liều lượng kinh dị cao hơn hẳn. Và là “kinh dị” theo đúng nghĩa: vừa KINH mà lại vừa DỊ. Trên Goodreads có 1 bạn reviewer nói cái hay của quyển này không nằm ở máu chảy đầu rơi mà là cảm giác ‘some f*ckery is afoot’ (tạm dịch: ‘có cái đ*o gì bất ổn quanh đây’). Tác giả rất hay ngụ ý ám chỉ những điều ghê rợn nhưng chẳng bao giờ nói hẳn ra, mang lại cái cảm giác gai gai, không ngừng bò dọc sống lưng suốt từ lúc chưa đến cho tới khi đặt chân lên đảo. Cái phần DỊ cứ kéo căng mãi như sợi dây chun, cuối cùng bùng nổ và chuyển giao thẳng sang phần KINH. Từ tiếng gào bùng nổ thành phát hiện <*spoiler removed*> và cuộc chạy trốn diễn ra. Từ những câu tra hỏi và những mảnh xác vương bùng nổ thành một chuyến săn mồi rùng rợn. Từ những ánh mắt rình rập lấp ló trong bóng tối bùng nổ thành một màn rượt đuổi đầy kịch tính dưới ánh trăng…

Tác giả thậm chí còn dùng cả cách hành văn để bổ sung cho tính kinh dị của truyện. Trong truyện rải rắc rất nhiều điển tích, sự kiện, giai thoại kinh dị, thí nghiệm có thật trong lịch sử, ví dụ như vụ chém giết và ăn thịt người trên tàu khu trục Méduse, giai thoại về hầm ngục của bá tước Blue-Beard, thí nghiệm ghép cựa gà của John Hunter, tác phẩm về “Joker” toác mồm của Victor Hugo,… Chúng chỉ được nhắc đến qua loa qua những câu so sánh, ví von hời hợt, nhưng nếu tìm hiểu ra thì sẽ thấy lồng trong câu chuyện của bác sĩ Moreau là hàng chục những câu chuyện kinh dị mini khác.

Tiện nói về cách hành văn, đây là cũng đồng thời điểm khó đỡ nhất của tác phẩm. Truyện viết từ thời Victoria, lại là truyện của Wells nên câu văn lắm lúc cứ nối hết với nhau, mãi mới dứt ý. Sợ nhất là các đoạn mô tả dài dằng dặc đi mãi mới thấy nó xuống dòng sang đoạn khác, tạo thành những “cục” đoạn đọc khá mệt. Tác phẩm cũng hay sử dụng nhiều từ bay bướm hoa văn, lối viết cổ thành ra phải đi tra một hồi mới hiểu ông ấy muốn nói cái gì :v. Cơ mà như đã nói, bản mình đọc là bản tiếng Anh gốc, thế những yếu tố như thế này trở thành điểm trừ nặng, nhưng sau khi dịch sang tiếng Việt nó sẽ thành như thế nào thì cái đó còn tuỳ.

Thường thì với các tác phẩm cổ thế này, khoa học sẽ cực kỳ nhảm. Nhưng riêng trong Hòn đảo của Bác sĩ Moreau, các yếu tố khoa học của nó vẫn rất gần với khoa học hiện đại. Có 3 nguyên do như sau: Thứ nhất, khoa học dùng trong tác phẩm là giải phẫu động vật sống. Nó về cơ bản chỉ là mổ xẻ cấy ghép, không thay đổi quá mạnh mẽ như nhiều ngành khoa học khác (ít nhất với vốn kiến thức bao la về mổ ếch với giun hồi lớp 8 của mình thì thấy như thế :v). Thứ hai, Wells nhắc đến khá nhiều điều từng được thực hiện trong lịch sử, giúp công trình của Moreau thực sự giống một “nghiên cứu” phát triển lên từ những gì người đi trước xây dựng. Thứ ba, ngày nay khoa học đang giúp cho con người ghép được bộ phận của các loài khác cho người và cho lẫn nhau, thế nên gần như chúng ta đang quay ngược lại chứng minh sự đúng đắn của thí nghiệm của Moreau. Chính nhờ cái tính chân thực này mà tác phẩm càng thêm phần đáng sợ vì nó không quá khó để xảy ra, và độc giả hiện đại đọc vẫn thấy ổn. Nhân vật trong truyện được phát triển khá tốt.

Như nhiều tác phẩm khác của Wells, nhân vật chính, Eward Prendick, là quý tộc da trắng hơi phân biệt chủng tộc, và là chuẩn mực đạo đức của xã hội đương thời, kiêm “avatar” của tác giả để bàn triết lý. Nhân vật này có đủ yếu tố diễn biến tâm lý phức tạp để trở nên đa chiều, nhưng lại cứng đầu và có cái tính khinh khỉnh khó mà mê nổi. Montgomery, trợ lý của bác sĩ Moreau, thì dù là nhân vật phụ nhưng mình thấy đồng cảm được nhiều nhất. Anh ta lắm tật xấu nhưng tính tình tử tế hơn hẳn Prendick, chỉ tội số rất khổ, và sự sa ngã của anh về sau rất dễ thông cảm. Moreau thì phần nhiều là một “sự hiện diện” hơn là một nhân vật. Ông rất ít xuất hiện, và thường chỉ ra mặt khi có biến cố nào đó.

Tất nhiên truyện của H.G. Wells thì không thể nào không có triết. Truyện bàn về sự tàn nhẫn và nguy hiểm của khoa học, đồng thời còn cả về bản chất của loài người. Tác giả danh nguyên một chương cho Moreau tranh luận với Prendick xem liệu ác độc như Moreau có đáng bị chỉ trích không khi tất cả những gì ông ta làm là đẩy xa ranh giới của khoa học. Câu hỏi này khá lạnh gáy nếu ta nghĩ về việc các thí nghiệm theo kiểu Moreau ngày nay vẫn còn được thực hiện, đặc biệt trong y học. Ngoài ra, tác giả còn tương phản hành động với suy nghĩ của Prendick và Moreau với đám “quái vật” để ta thấy ranh giới giữa người với thú rất nhập nhằng. Đặc biệt đến cuối, tác giả còn tinh tế chập hẳn hai “xã hội” vào với nhau, càng khiến ta phải tự hỏi về chất “người” của xã hội mình.

Lúc ra đời, Hòn đảo của Bác sĩ Moreau không gây chấn động mạnh như Cỗ máy Thời gian, Người Tàng hình, và Chiến tranh giữa Các thế giới của Wells, bởi trước nó đã có Frankeinstein bàn về đề tài tương tự trong khi 3 quyển kia toàn mở ra những nhánh chưa một ai khai thác. Tuy nhiên, đây lại là cuốn có chất văn và chất khoa học hấp dẫn nhất trong số các tác phẩm nổi trội của ông. Nếu nhìn khách quan, bỏ đi yếu tố ý nghĩa lịch sử, đây sẽ là tác phẩm văn học viễn tưởng hay nhất Wells từng chấp bút, và là một trong những cuốn biopunk tiên phong thú vị.


Review của book.whispers - Trạm tín hiệu số 23 
(review gốc tại đây)

Trước đây mình ko đọc thể loại khoa học viễn tưởng bao giờ, cũng ko xem phim về đề tài đó ? thành thử lần đầu tiên trải nghiệm thể loại này có cảm giác như kiểu một thử thách.

Trạm tín hiệu số 23 nói về cuộc sống của một người lính khi đã rời bỏ chiến trường, quyết sống cô độc giữa vũ trụ bao la trong một trạm tín hiệu nhỏ bé, ngày ngày chỉ có chính bản thân mình là người bầu bạn; cuộc sống luôn ám ảnh với nhữg kí ức quá khứ; khao khát có người bạn đồng hành nhưng đồng thời cũng sợ hãi chính điều đó. " Thật lạ lùng là mặc dù gần như lúc nào cũng cảm thấy rất cô đơn, tôi lại sẵn sàng làm đủ mọi cách để không phải tiếp xúc với người khác. Chắc đó là thứ bệnh quái gở đang hành hạ tôi: thèm khát có bạn, có người để nói chuyện; nhưng chẳng người nào hợp cạ xuất hiện. Và khách ko mời còn khó chịu hơn sự im lặng đau khổ."

Hơn 50 trang đầu tiên của cuốn sách sẽ khiến các bạn hơi vất vả một chút đó, đặc biệt với những ai ko am hiểu khoa học như mình ? mình cảm thấy có nhiều thuật ngữ lạ lẫm và mới mẻ quá làm bản thân phải chật vật vượt qua ?. Nhưng khi đã đọc qua 2 chương đầu rồi bạn sẽ thấy cuốn sách nhỏ này cuốn hút lắm đó. Câu chuyện mang lớp vỏ của khoa học hiện đại thế kỉ 23 nhưng ẩn chứa bên trong đó vẫn là những vấn đề rất con người, những trăn trở suy tư mà mỗi chúng ta đều dễ dàng bắt gặp. Có những đoạn khi anh lính tự nghĩ về nỗi cô đơn của anh, mình thấy sao giống mình quá. Mình cũng có những lúc thấy như vậy. Cũng muốn trở thành bạn bè với ai đó nhưng ko đủ niềm tin rằng họ sẽ ở lại lâu bên cạnh mình. Vì thế mà anh ta chọn cách trốn tránh lên vũ trụ rộng lớn, ngày ngày dằn vặt với quá khứ về những người đồng đội, những điều anh đáng lẽ ra phải làm rồi lại ko làm. Cả cuốn sách là những tổn thương tâm lý triền miên mà anh ta mắc phải và ánh sáng đẹp đẽ mà người hàng xóm trên bầu trời đã đem lại cho anh.

Càng đọc về cuối mình càng thích cuốn sách hơn vì nó mang rất nhiều yếu tố phân tích tâm lý, sự cảm thông, thấu hiểu con người trong cách viết của tác giả. Và đọc cuốn này mình cũng rất ấn tượng với giọng dịch: trơn chu, khéo léo và rất thực. Khi đọc truyện bạn sẽ thấy có rất nhiều câu chửi thề nhưng chính điều đó lại làm cho câu chuyện gần gũi và tự nhiên hơn rất nhiều, ko hề phản cảm một chút nào. Đọc Trạm tín hiệu số 23 mang đến cho mình những cảm giác vừa lạ và quen. Lạ lẫm với yếu tố khoa học- kỹ thuật nhưng vẫn thấy quen thuộc với cuộc sống nhiều cảm xúc của anh lính gác trạm.


Review của amethyst - Tiên phong lên Mặt Trăng
(review gốc tại đây)

Nhận xét một chút chút về bìa ý troioiii kiểu đơn giản mà đẹp dễ sợ luônnn đúng kiểu lung linh lấp lánh ngàn saooooo (ノ>ω<)ノ Thêm một vài dòng nữa về dịch thuật nữa giọng dịch cũng mượt lắm nè mặc dù vẫn còn vài chỗ hơi khó hiểu chút chútt hic ~ một tí lỗi chính tả nữa hự

Hừm, "Tiên phong lên Mặt Trăng" là cuốn đầu tiên thuộc thể loại sci-fi classic mà mình đọc, thử sức với thể loại mới cũng hồi hộp ra trò áaaaa. Vì là classic nên chủ đề của nó chỉ gói gọn trong một chuyến hành trình đến vùng đất lạ thoi, mà thực ra cũng chẳng lạ lắm, chính là mặt trăng chứ đâu Ó.òooo

"Tiên phong lên Mặt Trăng" kể về cuộc phiêu lưu của Bedford và Cavor. Bedford, một doanh nhân vừa mất trắng, quyết định chuyển nghề sang viết kịch tại vùng quê nước Anh. Ở đây, ông đã tình cờ gặp Cavor, một nhà khoa học lập dị, hiện đang nghiên cứu chế tạo một chất có khả năng chống trọng lực, mang tên Cavorite. Và hẳn nhiên, Cavor đã thành công trong việc chế tạo, vậy nên bọn mình mới có cơ hội bay lên mặt trăng chứ. Từ Cavorite, ông đã chế ra một quả cầu mà lợi dụng trọng lực của Mặt Trăng để tiến hành chuyến đi, theo phương tiếp tuyến với Trái Đất.

Cavor, kẻ được thúc đẩy bởi khoa học và Bedford, kẻ muốn tiền cùng nhau tiến vào chuyến du hành lên mặt trăng nơi họ được trải nghiệm những đêm rét căm, những ngày nóng nực và gặp cả những Selentine nữa ( muốn biết Selentine là ai thì đọc thử truyện nhé heeheee ). 

Sau sự cố bị bắt xuống lòng đất, Cavor và Bedford tách nhau ra, Cavor thì ở Mặt Trăng còn Bedford đã trở lại Trái Đất, may mắn hạ cánh tại ven biển nước Anh. Về Cavor, bằng một cách nào đó, ông có thể gửi những tin nhắn từ Mặt Trăng, miêu tả mọi khía cạnh của cuộc sống ở đây, và còn có thể trò chuyện với Nguyệt Tổ ( kiểu như là boss ấy =))) ).

Đến đây thì chuyện cũng sắp hết rồi, mình sẽ không viết nữa đâu =))) về cơ bản thì đây là một cuốn khá ổn, đoạn đầu có phần hơi rề rà chút xíu, mãi phải đến giữa quyển mới thấy nó nhanh hơn được tẹo hic. Nhưng dù gì thì cũng chỉ là ý kiến chủ quan của mình thoi hãy thử tìm đọc "Tiên phong lên Mặt Trăng" nhaaaa. (ノ>ω<)ノ Rất cảm mơn những ai đã đọc đến dòng này một lần nữa chân thành cảm mơnnnn.

trạm tín hiệu số 23

Trạm tín hiệu
số 23

Từ ngàn xưa, khi nhân loại bắt đầu biết giương buồm chinh phục biển lớn, đã bao con người ngày đêm túc trực những ngọn hải đăng để đảm bảo an nguy cho tàu bè qua lại. Những người gác hải đăng phải sống rất cô đơn, thậm chí không mấy ai biết họ tồn tại. Trừ khi có chuyện xảy ra. Trừ khi có tàu gặp nạn.

Sang thế kỷ 23, con người hướng mắt về những vì sao, và vũ trụ trở thành đại dương mới. Khắp dải Ngân Hà, một mạng lưới những trạm tín hiệu được thiết lập, giúp các chuyến tàu với tốc độ gấp nhiều lần vận tốc ánh sáng quá cảnh an toàn. Mọi trạm tín hiệu đều rất tối tân. Chúng không bao giờ hỏng. Không bao giờ sập.

Riêng Trạm tín hiệu số 23 thì...

Hải tặc vũ trụ, thợ săn tiền thưởng, chiến tranh không gian, quái thú ngoài hành tinh,... Một trạm tín hiệu bé con chịu được bao nhiêu tai hoạ?!?

Hòn đảo của
Bác sĩ Moreau

01/02/1887, trên đường từ Callao về Anh Quốc, Eward Pendrick bị đắm tàu và phải một mình lênh đênh giữa Thái Bình Dương. May mắn thay, khi lương thực cùng nước uống đã cạn kiệt, anh được một tàu đi ngang phát hiện và vớt lên. Nhờ sự chạy chữa và chăm sóc tận tình của Montgomery, một hành khách thân thiện nhưng đầy bí ẩn trên tàu, Pendrick đã được toàn mạng.

Nhưng rồi khi số phận đưa đẩy, khiến Pendrick mắc kẹt trên một hòn đảo hoang tràn ngập những tiếng gào la rợn tóc gáy cùng với Montgomery và vị gia chủ lạnh lùng, bác sĩ Moreau, anh bắt đầu tự hỏi liệu thoát cảnh chết đói giữa đại dương có thực sự là may mắn của mình hay không...

Tiên phong lên
Mặt Trăng

Bedford, một doanh nhân vừa khuynh gia bại sản, quyết định về miền quê nước Anh theo đuổi nghiệp viết kịch. Tại đây, Bedford tình cờ gặp Cavor, một nhà khoa học lập dị, và được biết ông ta đang nghiên cứu một hợp chất mang tên Cavorite, có thể chống lại trọng lực. Nhìn ra cơ hội kinh doanh mới, Bedford quyết định góp sức cùng Cavor và cả hai chế tạo thành công Cavorite. Liền sau đó, Cavor thuyết phục Bedford làm điều không tưởng: bay lên Mặt Trăng.

Sau khi đặt chân lên mảnh đất khắc nghiệt phi thường ấy, Bedford và Cavor sớm nhận ra nơi đây khác xa mọi tưởng tượng của loài người, và quan trọng nhất là họ không hề đơn độc. Liệu bộ đôi kẻ muốn tiền, kẻ ham tri thức kia có toàn mạng trở về sau chuyến tiên phong lên Mặt Trăng này không?