Đọc online truyện Chúa Ruồi - William Golding (preview)

Ngày: 11/04/2018 lúc 19:27PM

Chúa ruồi của William Golding là một trong những tác phẩm giả tưởng tự biện nổi tiếng nhất thế giới. Mặc dù truyện mang tiếng là dành cho thiếu nhi, nhưng bạn tốt nhất không nên đem nó cho con em mình đọc, bởi đây là một cuốn sách rất tăm tối. Tăm tối thế nào ư? Cùng đọc thử nhé


Thằng nhóc tóc vàng tuột xuống nốt vài mét cuối cùng của tảng đá rồi thận trọng rẽ lối ra phá nước. Tuy nó đã cởi phăng chiếc áo len đồng phục và kéo lê bằng một bên tay, nhưng chiếc áo sơ mi xám vẫn dính sát vào người còn tóc nó bết trên trán. Xung quanh thằng nhóc, nơi vệt sẹo cắt dài trên cánh rừng, là một bể hơi nóng hầm hập. Nó đang vất vả trèo qua đám dây leo và những thân cây gãy gục thì bỗng nhiên một con chim, chỉ thoáng thấy màu đỏ và vàng, vỗ cánh vọt lên cùng một tiếng kêu quang quác như phù thủy; một tiếng kêu khác vọng lại ngay tức thì.

“Ê!” Tiếng kia nói. “Chờ tao chút!”

Tầng cây thấp bên rìa vệt sẹo lay động, liền đó muôn giọt nước mưa ào ào rơi xuống.

“Chờ một chút,” tiếng kia nói. “Tao bị mắc kẹt.”

Thằng tóc vàng dừng lại rồi giật vớ lên, động tác ấy thản nhiên đến mức trong một khoảnh khắc khu rừng nhiệt đới chẳng khác gì các quận hạt ở quê nhà nó.

Tiếng kia lại cất lên.

“Tao hầu như không cục cựa nổi với cái đám dây neo[1] này.”

[1] Cậu bé này là dân Cockney, sống tại ngoại vi London, cho nên khẩu âm không chuẩn. (Mọi chú thích trong sách đều là của người dịch.)

Chủ nhân tiếng nói kia bước lùi khỏi tầng cây thấp, những cành con cạ vào chiếc áo gió nhầy nhụa của nó. Hai khoeo chân nần nẫn thịt trầy trụa do móc phải gai. Nó cúi xuống, thận trọng nhổ gai ra rồi quay lại. Nó thấp hơn thằng tóc vàng và béo quay. Nó bước tới, tìm chỗ chắc chắn để đặt chân rồi ngước nhìn qua đôi mắt kính dày cộm.

“Cái ông cầm noa đâu rồi?”

Thằng tóc vàng lắc đầu.

“Ở đây là đảo. Ít ra theo tao nghĩ thì đây là một hòn đảo. Ngoài biển kia có một dải đá ngầm. Không chừng khắp đảo này chẳng có người lớn nào cả.”

Thằng mập xem chừng hoảng hốt.

“Có tay phi công. Nhưng hắn không ngồi trong khoang hành khách, hắn ngồi chỗ buồng nái phía trước.”

Thằng tóc vàng nheo mắt chăm chú nhìn về phía dải đá ngầm.

“Còn cả mớ đứa khác nữa,” thằng mập nói tiếp. “Một số trong đó phải thoát ra được chứ. Tụi nó phải thoát được chứ, nhỉ?”

Thằng tóc vàng hờ hững lần bước về phía phá nước. Nó cố làm ra vẻ tự nhiên chứ không quá lộ liễu rằng nó chẳng hề quan tâm, nhưng thằng mập cứ hối hả bám theo.

“Hoàn toàn không có người nớn nào thật à?”

“Tao nghĩ thế.”

Thằng tóc vàng nghiêm trang nói; rồi nó chợt sướng như điên vì điều mình thầm mơ ước đã thành sự thật. Nó liền trồng cây chuối ngay chính giữa vệt sẹo, toét miệng cười với hình ảnh lộn ngược của thằng mập.

“Không có người lớn nào hết!”

Thằng mập ngẫm nghĩ một lúc.

“Còn tay phi công.”

Thằng tóc vàng lộn đầu trở lại rồi ngồi xuống mặt đất ẩm.

“Chắc hắn bay đi ngay sau khi thả bọn mình. Hắn đâu hạ cánh xuống đây được. Máy bay có bánh không đáp xuống được đâu.”

“Bọn mình bị tấn công!”

“Hắn sẽ quay lại thôi.”

Thằng mập lắc đầu.

“Lúc cả bọn hạ xuống tao có ngó qua một trong những ô cửa sổ. Tao đã thấy cái phần khác của máy bay. Nửa phụt ra ở từ đó.”

Nó nhìn ngược ngó xuôi cái vệt sẹo.

“Và đây là do cái khoang hành khách gây ra đấy.”

Thằng tóc vàng vươn tay sờ sờ một đầu thân cây gãy lởm chởm. Trong một khoảnh khắc nó lộ ra vẻ quan tâm.

“Cái khoang ấy sao rồi?” Nó hỏi. “Bây giờ nó ở đâu?”

“Bão cuốn nó ra biển rồi. Với bao cây cối gãy đổ thế này thì nguy nắm chứ chẳng đùa. Chắc vẫn còn vài đứa kẹt trong đó.”

Nó ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp.

“Mày tên gì?”

“Ralph.”

Thằng mập chờ tới lượt nó được hỏi tên nhưng sự hồ hởi muốn được làm quen của nó không được đáp lại; thằng tóc vàng tên Ralph cười lơ đãng, đứng bật dậy rồi lại lần tìm ra phá nước. Thằng mập theo sát gót.

“Tao nghĩ chắc còn cả đống đứa khác như bọn mình rải rác đâu đây. Mày vẫn chưa thấy đứa nào đấy chứ?”

Ralph lắc đầu và bước nhanh hơn. Rồi nó vấp phải cành cây, ngã đánh uỵch một cái.

Thằng mập đứng lại bên cạnh, thở dốc.

“Cô tao bảo chớ có chạy,” nó giải thích. “Vì tao bị suyễn.”

“Bệnh xiễn à?”

“Đúng thế. Tao không thở được. Tao nà thằng duy nhất trong trường bị suyễn,” thằng mập nói với vẻ hơi tự hào. “Và tao đeo kính từ núc nên ba.”

Nó gỡ kính, mắt hấp háy mỉm cười chìa cho Ralph xem, rồi lại chùi kính vào cái áo gió bẩn thỉu. Một cơn đau quặn trong người làm méo mó gương mặt xanh xao của nó. Nó quệt mồ hôi lên má rồi chỉnh vội lại kính trên sống mũi.

“Tại trái cây đấy.”

Nó ngó quanh vệt sẹo.

“Tại trái cây,” nó nói. “Tao nghĩ nà...”

Thằng mập đeo kính đứng lên rồi để Ralph đứng đó, lạch bạch chui qua đám lá chằng chịt.

“Tao ra đây một chút thôi...”

Ralph thận trọng gỡ mình khỏi đám cành lá rồi lẩn đi. Sau vài giây nó đã bỏ tiếng hổn hển của thằng mập lại phía sau, hối hả tiến về phía tấm màn còn ngăn cách nó với phá nước. Leo qua một thân cây đổ, nó ra khỏi rừng già.

Bãi biển tua tủa những cây dừa. Chúng vươn thẳng hay nghiêng về phía ánh sáng với những cái tán màu lục cao tới cả vài chục mét. Bờ đất bên dưới mọc đầy cỏ lá thô, ngổn ngang các thân cây gãy đổ, rải rác những quả dừa thối rữa và gốc dừa non. Phía sau nó là bóng tối của rừng già và vệt sẹo toang hoác. Ralph đứng tì một tay vào thân cây màu xám, nheo mắt nhìn mặt nước lung linh. Ngoài kia, chừng một dặm, sóng bạc không ngớt xô vào rặng san hô ngầm, xa hơn nữa là trùng dương một màu lam sẫm. Phía trong đường cong lởm chởm của dải san hô là phá nước lặng lờ như mặt hồ trên núi - xanh ngắt nhưng vẫn phảng phất sắc lục đùng đục và đỏ tía. Dải bờ biển hẹp giữa rặng dừa và mé nước trông cong dài đến ngút mắt, đó là bởi nhìn từ bên trái của Ralph, hàng dừa, bãi biển lẫn mé nước đều như trải dài về điểm nào đó tận vô cùng; và cũng vì luôn còn đó, dẫu gần như vô hình, bể hơi nóng hầm hập.


Nếu yêu thích thể loại phiêu lưu hành động như tác phẩm này, chắc chắn bạn sẽ rất ưng bộ combo truyện viễn tưởng siêu hot của Bookism bọn mình.

Tìm hiểu thêm tại đây nhé 


Nguyễn Thành Long