bìa tiên phong lên mặt trăng - hg wells

Giá bán: 58.000đ

Giá bìa: 68.000đ

TIÊN PHONG LÊN MẶT TRĂNG
Phiêu lưu kỳ thú mà cũng đầy triết lý thâm sâu. Một tuyệt phẩm kinh điển từ đại văn hào khoa học viễn tưởng H.G. Wells.

"Mặt Trăng có thể đem lại lợi lộc gì cho nhân loại? Ngay cả trên hành tinh của mình, con người đã làm được gì ngoài gây ra những bãi chiến trường và dựng lên những tấn tuồng điên rồ cực điểm? Mặc dù thế giới con người nhỏ bé, và mặc dù đời người ngắn ngủi, con người vẫn còn bao thứ để làm trên Trái Đất mà một kiếp không thể hết được. Không! Khoa học phải lao lực chế tạo vũ khí cho lũ ngu muội sử dụng đã quá lâu rồi."

~ Cavor, Tiên phong lên Mặt Trăng

Nội dung truyện

Bedford, một doanh nhân vừa khuynh gia bại sản, quyết định về miền quê nước Anh theo đuổi nghiệp viết kịch. Tại đây, Bedford tình cờ gặp Cavor, một nhà khoa học lập dị, và được biết ông ta đang nghiên cứu một hợp chất mang tên Cavorite, có thể chống lại trọng lực. Nhìn ra cơ hội kinh doanh mới, Bedford quyết định góp sức cùng Cavor và cả hai chế tạo thành công Cavorite. Liền sau đó, Cavor thuyết phục Bedford làm điều không tưởng: bay lên Mặt Trăng.

Sau khi đặt chân lên mảnh đất khắc nghiệt phi thường ấy, Bedford và Cavor sớm nhận ra nơi đây khác xa mọi tưởng tượng của loài người, và quan trọng nhất là họ không hề đơn độc. Liệu bộ đôi kẻ muốn tiền, kẻ ham tri thức kia có toàn mạng trở về sau chuyến tiên phong lên Mặt Trăng này không?

MUA NGAY!
(Sắp hết hàng)

cảm nhận từ bạn đọc

"Ở 'Tiên phong lên Mặt Trăng' các cậu sẽ thấy một mặt trăng hoàn toàn khác, nơi có những loài cây với quá trình phát triển nhanh đến bất ngờ, những loài động vật to lớn kì lạ hay là những khám phá khi ở trong lòng của Mặt Trăng cũng rất hay ho lalaaa."

~ Nguyễn Kim Anh | Instagram

"Ngẫm lại thì có hơi ghê nếu tưởng tượng ra 1 con người đơn độc giữa 1 giống loài. Truyện này hay. Kết thúc quá hay. Con người vẫn là loài nguy hiểm nhất trẻ con nhất và kém văn minh nhất."

~ Đặng Bảo Nhân | Facebook

"Thấy thằng cha nhân vật chính hèn hèn :)) với tội nghiệp thằng nhỏ bị bay bất đắc dĩ quá, chết mọt xương ở đâu rồi. Nói chung kết hơi gây hoang mang :))."

~ Bùi Cẩm Linh | Facebook

"Hành văn phong phú, cuốn hút. Câu chuyện về hai con người khác biệt về phong cách kết hợp với nhau thành bộ đôi ăn khớp, khích lệ người đọc hướng tới những ước mơ lớn và thực hiện chúng đầy nhiệt huyết. Đáng để đọc."

~ Vũ Hoàng Giang | Facebook

"Thích mấy cái triết lý kiểu bản chất con người thiện ác này nọ nên rất là ưng, đặc biệt chỗ đánh nhau ở giữa với quả kết mở. Phải tội văn cổ nên mấy đoạn khoa học cứ ấy ấy ý :v, và dẫn vào đến đoạn hay hơi lâu."

~ Lã Quốc Bảo | Facebook

preview các trích đoạn

1

Hoàng hôn đương buông, góc trời rực lên một gam xanh lá pha vàng lặng lẽ, và trên cái nền ấy xuất hiện một bóng hình kì lạ.

Ông ta vóc người thấp lùn, tròn trịa, chân cẳng mảnh khảnh, đi đứng hơi cà giật. Ông giấu bộ óc thiên tài dưới chiếc mũ tường cầu , trên mình vận áo choàng, dưới đánh quần chẽn đạp xe cùng cặp vớ cao tận gối. Có hỏi tại sao ông ta ăn vận như thế thì tôi cũng chịu, bởi con người này không đi xe đạp mà cũng chẳng chơi tường cầu. Vì một lí do bí ẩn nào đó, ông ta lựa chọn một phong cách thời trang rất hổ lốn. Ông ta vừa đi vừa khoa chân múa tay, vừa giật giật cái đầu và rù rì gì đó trong mồm. Tiếng rù rì của ông ta nghe như đồ điện kêu vậy. Bạn chắc chưa từng được nghe âm thanh nào tương tự đâu. Và cứ thỉnh thoảng ông ta lại hắng giọng khùng khục.

Trời vừa mới mưa, thế nên dáng đi co giật của ông ta trên con đường trơn trượt càng lồ lộ. Vừa đến đứng chắn giữa Mặt Trời thì ông ta dừng chân, rút đồng hồ ra, lưỡng lự. Thế rồi ông ta giật người quay lại và vội vã rảo bước, tứ chi không múa may nữa. Một sải của ông ta phải dài cả dặm nhờ đôi bàn chân to bản, đặc biệt lại còn dính đầy đất sét nên trông còn khổng lồ hơn.

Chuyện xảy ra ngay hôm đầu tiên tôi đến đây, khi hứng khởi của tôi với vở kịch vẫn còn hừng hực. Thế nên tôi coi sự kiện đó chỉ là một xao nhãng nhỏ, không quá năm phút bị bỏ phí. Tôi quay về với bản thảo của mình. Nhưng đến chiều tối hôm sau, cái bóng hình đó lại xuất hiện không lệch đến một giây, và chiều tối hôm sau cũng thế, và mọi chiều tối trời không mưa đều thế. Tập trung vào kịch bản trở thành công việc khó nhằn. "Quỷ tha ma bắt cái lão kia," tôi lẩm bẩm, "lão đang tập làm con rối à?" Mấy chiều liền tôi ngồi chì chiết ông ta đủ kiểu. Thế rồi cái khó chịu dần nhường chỗ cho sự ngạc nhiên và tính tò mò. Sao tự nhiên lại có người làm cái trò đó? Đến chiều hôm mười bốn thì tôi chịu không nổi nữa, và vừa thấy ông ta ló ra tôi liền mở tung cửa sổ, trèo qua hiên và tiến thẳng đến chỗ ông ta lúc nào cũng dừng lại.

~ Trích chương 1 | Bedford gặp Cavor tại Lympne

2

Sau khi nhận ra điều ấy, tôi lập tức chuyển sang vai diễn thuyết, còn Cavor trở thành người nói, "Cậu tiếp đi!" Tôi nhảy bật lên. Tôi đi vòng vòng quanh phòng, múa may tay chân như một gã đôi mươi. Tôi cố gắng giúp ông ta hiểu được trách nhiệm và nghĩa vụ của mình trong vấn đề này, trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng tôi trong vấn đề này. Tôi đảm bảo với ông ta rằng tôi và ông ta sẽ kiếm đủ tiền tài để thực hiện bất cứ cuộc cách mạng xã hội nào mình muốn, rằng chúng tôi có thể sở hữu và điều khiển cả thế giới. Tôi vẽ cho ông ta hình ảnh những công ty và bằng sáng chế, các quy trình chế tạo bí mật. Dường như mức thấu hiểu của ông ta với những thứ trên cũng chẳng khác nào mức thấu hiểu của tôi với mớ toán học của ông ta. Gương mặt nhỏ hồng hào của ông ta dần lộ vẻ lúng túng. Ông ta lắp bắp mấy câu không quan tâm tiền bạc, nhưng tôi gạt phắt hết. Ông ta sẽ giàu, và ba câu lắp bắp của ông ta đáng vứt sọt rác. Tôi giảng cho ông ta hiểu tôi đã từng là người thế nào, và rằng tôi kinh nghiệm kinh doanh đầy mình. Khi đó tôi không nói với ông ta rằng tôi còn giải quyết chưa xong vụ phá sản bởi nó chỉ mang tính tạm thời, nhưng tôi tin mình đã giải thích được tại sao nghèo rớt mùng tơi mà vẫn dám khẳng định tiền tài này nọ. Ý niệm về một đế chế Cavorite độc quyền dần phát triển trong đầu chúng tôi, lố bịch như bao ý niệm tương tự khác. Ông ta sẽ chế ra nó, và tôi sẽ giúp nó bùng nổ.

Tôi bám lấy từ "chúng ta" dai như đỉa. "Bác" và "tôi" không còn tồn tại nữa.

~ Trích chương 1 | Bedford gặp Cavor tại Lympne

3

Sự kiện ấy tôi nhớ rất rạch ròi. Ấm nước đang sôi, mọi thứ đâu đó tươm tất cả, và tôi ra ngoài hiên khi thấy tiếng "zuzzoo" của ông vọng tới. Dáng điệu múa may của con người này hằn đen trên tấm hoàng hôn thu, và lệch mé phải là chỗ ống khói nhà ông ta đang nhỏng trên một cụm cây nhuộm màu chói lọi. Xa hơn nữa là đồi Wealden nhạt nhòa một gam xanh, còn bên mé trái bãi đầm lầy mờ ảo trải dãn đầy thanh bình. Và rồi...

Đống ống khói bật văng lên trời, nát bét thành từng dải gạch trên đường bay, theo sau là mái nhà cùng một mớ hổ lốn đồ nội thất. Tiếp theo một ngọn lửa trắng khổng lồ ngoạm lấy tất cả. Đám cây cạnh nhà quay cuồng tự xé nát thân mình, bật dậy xông vào ngọn lửa. Tai tôi được chiêu đãi một tiếng sấm nổ khiến một bên điếc đặc cả đời. Cửa sổ xung quanh vỡ toang nhưng tôi chẳng buồn chú ý.

Tôi vừa bước được ba bước từ phía hiên ra nhà Cavor thì cơn gió ập đến.

Đuôi áo tôi lập tức ụp lên đầu, và bước đi của tôi trở thành những cú sải chân vọt lên trước, chệch choạc tiến về hướng Cavor mà không kiểm soát nổi. Cùng lúc đó, nhà sáng chế kia bị gió túm thốc lấy, quay cho mòng mòng rồi tống vào không trung, vừa bay vừa kêu gào. Tôi thấy một cái chụp ống khói của mình bổ xuống cách chỗ đang đứng chỉ sáu thước , cố nhảy thêm vài bước nữa, thế rồi hối hả sải bước về tâm điểm mọi sự chấn động. Cavor sau một hồi quơ quào chân tay trên không đã lại tiếp đất, lăn lông lốc dưới đó trước khi lảo đảo đứng dậy, thế rồi lại bị nhấc bổng lên và ném vụt về phía trước, biến mất giữa hàng cây đang hào hển, quăng quật và quằn mình quanh nhà ông ta.

~ Trích chương 2 | Mẻ Cavorite đầu tiên

4

Một ý tưởng phi thường vụt lóe trong đầu tôi. Đột nhiên tôi thấy hiện lên khung cảnh một hệ Mặt Trời nườm nượp những chiếc du thuyền và khối cầu Cavorite hạng sang. Cụm từ "Quyền Ưu Tiên" lờ lững trôi vào ý thức của tôi. Quyền ưu tiên liên hành tinh. Tôi nhớ lại chế độ độc quyền vàng Mỹ của người Tây Ban Nha. Quyền này sẽ không chỉ áp dụng chỉ cho một hai hành tinh đơn lẻ. Nó áp dụng cho tất cả. Tôi dán chặt mắt vào gương mặt đỏ ửng của Cavor, và bất giác trí tưởng tượng của tôi bùng lên múa may cuồng loạn. Tôi đứng dậy, tôi đi qua đi lại; lưỡi tôi được cởi trói.

"Tôi bắt đầu hiểu rồi," tôi nói; "tôi bắt đầu hiểu rồi." Cuộc chuyển giao từ ngờ vực sang hào hứng dường như chẳng mất quá mấy giây. "Nhưng thế này kinh khủng quá!" Tôi kêu lên. "Thế này lớn lao quá! Tôi chưa từng mơ đến bao giờ."

~ Trích chương 3 | Công cuộc chế tạo khối cầu

5

Mới đầu tôi mụ cả người vì phải đứng trên vỏn vẹn một miếng kính dày và nhìn xuống Mặt Trăng cách đây mấy trăm ngàn dặm đường vũ trụ trống trải; nhưng cái chóng mặt chẳng mấy chốc đã trôi qua. Thế rồi… sự hùng vĩ của khung cảnh trước mặt!

Để hình dung được rõ nhất, bạn đọc nên chọn một đêm hè ấm áp ra nằm trên mặt đất và nhìn về phía Mặt Trăng qua đôi bàn chân dựng thẳng, nhưng chẳng hiểu vì thiếu không khí mà nó trông rực rỡ hơn hay do nguyên nhân bí ẩn nào đó, nhìn từ đây Mặt Trăng trông to hơn hẳn khi ngắm từ trên Trái Đất. Từng tiểu tiết trên bề mặt của nó đều hiện ra rõ muồn muột. Và bởi vì chúng tôi không quan sát qua bầu khí quyển, đường viền của nó trông sáng trưng, sắc nét, quanh nó không có quầng sáng hay hào quang gì cả, và lớp sao đang phủ kín bầu trời tiến sát đến tận rìa của nó, đánh dấu ranh giới phần trăng khuyết. Trong lúc đứng ngắm vầng trăng giữa đôi bàn chân, cái cảm giác phi thực lúc ẩn lúc hiện trong lòng tôi từ đầu tới giờ bắt đầu ùa về mạnh gấp chục lần.

~ Trích chương 5 | Hành trình đến Mặt Trăng

MUA NGAY!
(Sắp hết hàng)