bìa trạm tín hiệu số 23 hugh howey

Giá bán: 71.000đ

Giá bìa: 79.000đ

TRẠM TÍN HIỆU SỐ 23
Vừa hành động kịch tính mà cũng vừa sâu sắc bi thương đến nao lòng. Hugh Howey đã vẽ lên bức tranh rất sống động về sự tàn khốc của chiến tranh, và sức tàn phá của nỗi cô đơn với đời người.

"Và để chấm dứt một cuộc chiến như thế này thì cách duy nhất là tin tưởng, buông tay, thương yêu những kẻ ta thù ghét, ôm lấy những kẻ sẵn lòng giết ta, tha thứ, tha thứ, tha thứ."

~Hugh Howey, Trạm tín hiệu số 23

Nội dung truyện

Từ ngàn xưa, khi nhân loại bắt đầu biết giương buồm chinh phục biển lớn, đã bao con người ngày đêm túc trực những ngọn hải đăng để đảm bảo an nguy cho tàu bè qua lại. Những người gác hải đăng phải sống rất cô đơn, thậm chí không mấy ai biết họ tồn tại. Trừ khi có chuyện xảy ra. Trừ khi có tàu gặp nạn.

Sang thế kỷ 23, con người hướng mắt về những vì sao, và vũ trụ trở thành đại dương mới. Khắp dải Ngân Hà, một mạng lưới những trạm tín hiệu được thiết lập, giúp các chuyến tàu với tốc độ gấp nhiều lần vận tốc ánh sáng quá cảnh an toàn. Mọi trạm tín hiệu đều rất tối tân. Chúng không bao giờ hỏng. Không bao giờ sập.

Riêng Trạm tín hiệu số 23 thì...

Hải tặc vũ trụ, thợ săn tiền thưởng, chiến tranh không gian, quái thú ngoài hành tinh,... Một trạm tín hiệu bé con chịu được bao nhiêu tai hoạ?!?

Bạn có đủ can đảm để bị quay như chong chóng, đang hồi hộp với từng câu chữ thì lại lập tức quặn lòng trước cảnh bi thương? Bạn có thuộc lớp người đủ sắt đá để không nhỏ lệ khi nhìn một kiếp đời bị chính tâm trí mình huỷ hoại? Nếu đó đúng là bạn, hãy rước Trạm tín hiệu số 23 về ngay!

Trạm tín hiệu số 23 của nhà văn bestsellers Hugh Howey sẽ mang đến cho độc giả một câu chuyện đầy lôi cuốn với những cảnh chiến tranh binh lửa, người ngoài hành tinh, và cả sự quẫn trí của một người lính đã quá rệu rã. Chúng hợp lại tạo thành cánh cửa đưa ta đến gặp một linh hồn đơn côi, thui thủi một mình trên trạm tín hiệu giữa miền vũ trụ bốn bề đen thẳm.

ĐẶT MUA

cảm nhận từ bạn đọc

"Truyện rất hạn chế lôi khoa học nặng nề vào, mà chỉ tả những ý nghĩ lởn vởn trong đầu anh cựu binh, những giấc mơ, những ảo giác của anh ta. Truyện khiến người đọc có thể đồng cảm sâu sắc với nhân vật, và kể cả nếu có bỏ hẳn các yếu tố Science, đây vẫn là một cuốn Fiction rất xúc động."

~ Lã Bảo | Facebook

"Nhìn vào sách cảm thấy được rằng Bookism đã bỏ rất nhiều công sức để xuất bản nó, ngay cả bìa sách, illustrations cũng tự design kĩ lưỡng hết."

~ Ryen Ng | Facebook

"Đã lâu rồi mới đọc 1 quyển sách cuốn hút như vậy. 299 trang không nhiều nhưng quá hấp dẫn không khỏi khiến mình bứt rứt mỗi lần phải đặt xuống. Trạm tín hiệu số 23 bao gồm 5 mẩu truyện nhỏ nhưng ko hề tách rời, mình tin tác giả cũng ko hề có ý định viết theo chiều hướng thuyết phục độc giả rằng câu chuyện có thật. Ấy vậy mà chúng ta vẫn bị cuốn theo, chìm vào dòng tư duy và những ký ức của nhân vật chính - 1 anh hùng chiến tranh nhưng lại làm trạm viên của trạm tín hiệu mang số 23 ở 1 nơi hẻo lánh nhất trong vũ trụ."

~ Kiel Nguyen | Facebook

"Truyện có nhiều câu thoại và tình huống hài hước nhưng thật ra rất tăm tối và ảm đạm bởi quá khứ và tổn thương của anh chàng trạm viên. Bản dịch tiếng Việt rất "chất chơi" đọc tới đâu là đã tới đó vì cái hài hước rất khéo, tục một cách phóng khoáng nhưng không quá thô thiển."

~ Winny Nguyễn | Blogspot

"Quá tuyệt vời. Lâu lắm lắm rồi mới ngồi một đêm cày cuốn sách hay như thế này."

~ Đỗ Huy Ngọc | Facebook

"Nghĩ quyển này khó đọc. Thế mà đọc thun thút. Quên hết cả trời đất. Tưởng 50% mua là để ủng hộ sci-fi thôi thế mà..."

~ Do Duong Tung | Facebook

preview các trích đoạn

1

Chẳng ai chỉ dạy gì bạn về mớ tạp âm bé xíu. Họ tống bạn vào máy ly tâm cho đến khi lăn ra bất tỉnh, quăng quật bạn lên xuống tít mù theo đường parabol cho đến khi bạn ói sạch niêm mạc dạ dày, lấy kim tiêm chọc ra chọc vào cho đến khi bạn thấy đồng cảm với lũ nghiện, và bắt bạn học tận ba lĩnh vực vật lý khác nhau đồng thời lấy bằng y học trong lúc luyện thi thể thao ba môn phối hợp.

Nhưng họ sẽ không nói trước cho bạn hình dung chung sống với một mớ lách cách và lít chít và bíp bíp vừa bé vừa xa xăm nó như thế nào. Hay vùng không gian chết lặng trải muôn vàn năm ánh sáng, phủ vây tứ phương tám hướng sẽ hoá khối tạ nghiến nát ta ra sao. Cái lặng như chất chồng, chất chồng dần, hệt thứ bóng tối tôi từng thấy trong một hang động ở Tây Virginia. Thứ bóng tối nhai ra bã. Thứ bóng tối ta cảm thấy vươn ra ôm trọn biết bao dặm. Thứ bóng tối ta không chắc mình đủ khả năng lết ra khỏi.

Cái lặng của vũ trụ sâu thẳm là như thế đó. Bởi vậy mà các thiết bị bé xíu đang rù rì trong trạm tín hiệu của tôi hoá thành lũ khốn thần kinh rú rít inh ỏi. Tôi thù không sót đứa nào. Thù từng đứa đang cử động trong cái ổ này. Thù từng miếng bánh răng và bộ rung áp điện và chuông báo tí hon. Mà đâu chỉ mỗi chói tai, chúng nó lại còn thất thường nữa chứ. Thế là cứ mỗi khoảng lặng tôi lại gồng người chờ chúng nó, đợi chúng nó, trông mong chúng nó. Và ngay khi tôi thả lỏng người ra, chúng lập tức đánh úp. Như một mớ kim chích vào màng nhĩ.

~ Trích chương 1

2

NASA nói mọi thứ trong trạm đều thiết yếu, rằng nếu tôi nghe thấy tiếng ồn tức là có thứ thiết bị đang làm việc của mình. Ý văn học ở đây là tôi nên khớp mỏ lại và lo làm việc của mình đi. Hà. Có lẽ bao than thở cùng yêu cầu của tôi và những trạm viên khác đã khiến Houston lộn tiết. Có lẽ đây là cách họ trả thù chúng tôi. Tôi có thể hình dung cảnh trong Trung tâm Kiểm soát Nhiệm vụ ngay lúc này: một tên sơ mi trắng cà vạt đen đang theo dõi dữ liệu sinh trắc của tôi trên màn hình, còn sếp hắn thì hỏi tôi vào giai đoạn ngủ REM chưa.

“Đã vào, thưa sếp. Ngủ say như chết.”

“Tuyệt vời. Bật cái máy kêu bing lên!”

Hoặc cái máy nghe như bi sắt va vào bê tông.

~ Trích chương 2

3

Kho lưu trữ ở tâm trạm tín hiệu số 23 chứa gần như mọi sách truyện trên đời. Lướt cơ sở dữ liệu của nó rất dễ rước bực vào người, vì cứ một quyển hay thì sẽ có tầm ba tỉ quyển nuốt không nổi, và chẳng thể nào phân biệt được hai loại này nếu không cắn răng đọc thử một hai chương.

Chính thế mà tôi chủ yếu dành thời gian đọc tuyển tập Wiki, ra đời khoảng năm 2245, vài thập kỷ rồi chưa được bổ sung mới, nhưng vẫn đủ cập nhật để có mục về vũ khí hạt nhân mặt trời và lựu đạn mảnh.

Vì tò mò về bức ảnh ông gác hải đăng và con sóng cồn mà tôi lao đầu vào Wiki tìm câu trả lời, nhưng vô ích. Trước khi gửi yêu cầu nghiên cứu cho NASA, tôi mò thấy một bài viết khó tin khôn tả. Bài viết ấy hiện về trong tâm trí tôi trong lúc tôi quan sát tàn tích của một tàu chở hàng liên hành tinh rải rác trong vũ trụ. Nó hiện về khi tôi thấy thứ gì như hai tàu hải tặc chở hàng cỡ nhỏ di chuyển giữa những khối đá vô hồn và những dải vỏ tàu bị rứt toác. Chủ đề bài viết là về một nghề cổ xưa đã thất truyền từ lâu. Hoặc Wiki nghĩ thế.

Thời tàu bè còn đi trên biển, khi vỏ tàu dùng để ngăn nước thay vì ngăn chân không, và hiểm hoạ đối với các chuyến tàu là đá ngầm, không phải thứ đá trôi nổi trong vũ trụ, tồn tại một cái nghề bất lương là đánh đắm tàu.

~ Trích chương 4

4

Tôi ngồi dựa lưng vào chiếc GWB mới hồi sinh để xoa dịu dòng suy nghĩ. Chẳng hiểu cái mái vòm này dùng cơ chế gì để tác động vào trường trọng lực khu vực nhằm giúp tàu bè tránh nguy hiểm, nhưng nó cũng mang lại cho đầu tôi một lợi ích tương đương. Khi ở trên đây tôi bớt ưu tư hơn. Nó như một ly whiskey hai ngấn chảy rần rật trong huyết quản tôi, không ngưng nghỉ, không lắng xuống, không quá chén.

Bên ngoài khung cửa kính trước mặt tôi, một bãi phế liệu khổng lồ phản sáng sao trời. Máy quét duy nhất của NASA ghi lại được chuyện đã xảy ra là bộ não thiếu hoàn hảo và hoang mang của tôi, và nó đang bật lặp đi lặp lại cảnh va chạm. Tôi thấy một chớp sáng, các tảng tiểu hành tinh to ngang mặt trăng bục thành những đám mây bột sáng, các món hàng không bị sứt mẻ trong vụ va chạm văng tứ tung, phần đuôi con tàu ngoại cỡ phòi ra ngoài vùng siêu không gian và nổ tung thành vô số mảnh vụn, và một trận lốc tố của những khối vật chất văng nẩy và phi theo đà và thép đá chẻ vụn.

~ Trích chương 6

5

Đám đầu to mắt cận tại Houston hay đùa là máy quét sinh học có thể nghe thấy tiếng một tế bào protein gấp lại trong vùng chân không ngoài vũ trụ cách đó năm trăm cây số. Với họ thế là buồn cười, vì âm thanh không truyền được trong vũ trụ. Ít nhất như tôi hiểu đoạn buồn cười của câu chuyện nằm ở đó. Phản ứng của NASA với những thứ họ sợ rất kỳ cục. Họ rất dị ứng các dạng thức sống chưa xác định, nhưng cứ mở mồm ra là lại nói về nó. Họ kiểu như mấy thằng choai choai bàn chuyện chăn gối ấy.

Tôi nghiên cứu đốm sáng, đầu thầm mong nó biến luôn đi. Tai nạn đã qua một tuần rồi. Có chăng khả năng một thuyền viên sống sót vụ tàu đâm nhờ chui vào khoang ngưng trệ sự sống? Hay một hòm nông sản vừa va vào đâu đó vỡ toang ra?

Tín hiệu chắc chắn phát ra từ đâu đó giữa đám mảnh vỡ ngoài kia. Và đó là chất rắn, đèn không sáng ngắt ngừng như khi có những thứ kiểu nhiên liệu sinh học rò rỉ. Có thứ gì còn sống. Hoặc máy quét của trạm hỏng rồi. Tôi tin ý thứ hai khả dĩ hơn. Tôi quan sát đốm sáng và đếm đến mười, đợi cho cái thứ ngoài kia chết trong vùng chân không. Nếu nó mặc đồ bảo hộ hay được bảo vệ trong tàu, máy quét sẽ không bắt được tín hiệu. Mặc dù dạo này khu vực của tôi khá nhộn nhịp, máy quét mới chỉ kích hoạt có một lần, khi có người xả nước bồn cầu, và chỉ thoáng sau nó đã ngưng.

Biến đi, Tôi nói với đốm sáng. Tao không cần mày.

~ Trích chương 7

ĐẶT MUA