(0)

[TRUYỆN NGẮN SCI FI] ALIVE? HOW?

1 con rô-bốt, 1 thằng bé, 1 con mèo máy, và câu chuyện về cuộc gặp gỡ tình cờ của họ giữa một mảnh đất không sự sống...

KLENG-KLENG-KLENG-KLENG-...

CA7-3 mất gần bốn giây sau mới xác định được nguồn tiếng động. Mặc dù mẫu cảm biến của nó cũng thuộc vào dòng tân tiến, nhận được cả băng tần âm thanh từ 1Hz cho đến 2.5 MHz, nhưng suốt tháng ròng không người bảo dưỡng trong cái điều kiện bụi phóng xạ mịt mù thế này, nó vẫn có thể bắt được cái tiếng sắt vỗ xủng xẻng kia là may lắm rồi, và lại còn phân tích dò được cả nơi phát ra âm thanh đó chỉ trong bốn giây thì người chế ra CPU của nó đúng là đáng nể thật.

Qua bộ cảm quang trầy trụi vì cát gió, nó lờ mờ bắt được hình ảnh một khối kim loại mang nhân dạng, chắc là một rô-bốt khác, và một thức sống mang nhiều đặc tính trùng khớp với một con người chưa trưởng thành.

"Ê, ê, dừng lại đi Emma! Có con gì kìa!"

Đúng là con người. Và CA7-3 tin rằng con người kia đang nói đến nó. Nhưng mà nó lờ tịt đi. Nó được lập trình để cư xử giống mèo hết mức có thể, và đại hoạ hạt nhân có tệ gấp mười đi chăng nữa cũng không thể khiến nó làm sai những gì chủ nhân nó đã đưa vào trong bộ xử lí. Thay vào đó, nó tập trung vào con rô-bốt.

"Rô-bốt CA7, đời thứ 3. Sản phẩm của Tổng công ti Maggerett-Fianga."

Con rô-bốt kia vừa quét nó để kiểm tra nguồn gố xuất xứ. CA7-3 cũng làm tương tự. Dữ liệu phản hồi lại: MR-23. Đời không rõ. Rô-bốt quản gia. Sản phẩm của Tập đoàn Marel. Chức năng chính: chăm lo nhà cửa.

"Ừ, thế nó làm được gì?" Con người tí hon kia lại hỏi, tông giọng cho thấy trạng thái cảm xúc hiện tại đang là háo hức. Đồng thời thằng bé nhảy tuột xuống khỏi vai MR-23, lò dò về phía CA7-3.

"CA7 được chế tác để mô phỏng loài mèo. Nhiệm vụ chủ yếu của dòng rô-bốt này là để trông coi người già trong trại dưỡng lão, đồng thời cho người già có chút bầu bạn đỡ cô đơn."

Lúc này con người kia đã lại khá gần, và bộ cảm quang của CA7-3 phát hiện thấy một điều rất bất bình thường: thằng bé không mặc đồ bảo hộ. Nó lập tức tiến hành quét lấy dữ liệu sinh trắc học.

"Thế nó có hiền như mèo không?" Thằng bé lại hỏi, duỗi tay về phía CA7-3, mồm nhoẻn cười toe toét. Theo đúng lệnh lập trình, CA7-3 lẩn khỏi tay thằng bé. Đúng lúc đó, phân tích sinh trắc của thằng bé hoàn tất. Kết quả khiến CA7-3 thấy bối rối, hoặc ít nhất là các mạch điện của nó thông báo một con người ở vị trí của nó sẽ cảm thấy bối rồi. Thằng bé hoàn toàn khoẻ mạnh, mặc dù nó bị phơi nhiễm phóng xạ cũng phải 4, 5 tháng rồi.

CA7-3 lập tức bắn cho MR-23 một thông điệp qua băng tần riêng:

01000001 01001100 01001001 01010110 01000101 00111111 01001000 01001111 01010111 00111111

Dịch: ALIVE? HOW?

Và thế rồi bất chợt nó nhận được một loạt các dữ liệu hình ảnh, âm thanh truyền tới từ MR-23. Nó thấy hình ảnh MR-23 đưa ống tiêm cho một người đàn ông mặc áo bờlu trắng, và ông ta tiêm vào một đứa bé sơ sinh. Nó thấy cảnh MR-23 đứng nhìn ông áo bờlu, lúc này đã thay thành vét, đứng tranh luận kịch liệt trước một hội đồng Liên Hợp Quốc. Và rồi nó mở ra tệp ghi hình những lời cuối cùng của ông kia với MR-23, vào hôm tháng ba định mệnh ấy: "Emma, thằng bé không được biết, mày hiểu không? Không được để nó biết. Nếu nó có hỏi, hãy nói là nó đang chơi trốn tìm. Dẫn nó về hướng Bắc. Nghe rõ chưa?"

Ra là vậy.

Được một hồi, thằng bé chán trò dụ dỗ CA7-3. Nó ngoắc tay cho MR-23, và khi con rô-bốt lại gần cúi người xuống, thằng bé nhảy tót lên vai nó. Ngồi chễm chệ đâu đó xong xuôi, thằng bé vỗ đầu con rô-bốt ra lệnh: "Thôi đi nào. Nhanh không ba chờ." Và MR-23 lại tiếp tục KLENG-KLENG-KLENG-...

________________________

Sci Fi Corner là chuyên mục dành cho các mẩu truyện khoa học viễn tưởng ngắn, viết độc lập với nhau. Mọi truyện trong chuyên mục được tổng hợp tại đây laugh : http://bit.ly/ScifiCorner

Nếu có truyện muốn đăng, xin hãy gửi vào đây nhéangel:http://bit.ly/GopTruyen