(0)

[REVIEW] Đại dương cuối đường làng | Neil Gaiman - The Ocean at the End of the Lane

Neil Gaiman một lần nữa hút hồn độc giả với Đại dương cuối đường làng. Cùng đọc review tác phẩm với Bookism nhé.

Thông tin chung:

  • Tên gốc: The Ocean at the End of the Lane
  • Tác giả: Neil Gaiman
  • NXB: William Morrow Books
  • Ngày xuất bản: 2013
  • Số trang: 178
  • Bản tiếng Việt: Nhã Nam

Review:

đại dương cuối đường làng

Khi về quê dự tang lễ, một người đàn ông tuổi trung niên lái xe về thăm nhà cũ của mình và ra thăm trang trại cuối đường làng. Đến nơi, ký ức về một chuỗi các sự kiện lạ lùng bắt đầu trở về...

Đại dương cuối đường làng vốn là một truyện ngắn mà Neil Gaiman định viết cho người lớn, nhưng thực sự thì truyện hợp với lứa tuổi mới lớn nhiều hơn. Truyện cũng có một số cảnh mang tính 18+ vào để xứng với cái danh "người nhớn," nhưng thực sự là nó hơi thiếu ăn nhập.

Lý do bọn mình nói về việc Neil cố "người nhớn" hoá tác phẩm ngay từ đầu bởi vì đó là... thứ duy nhất bọn mình có thể chê được! Bỏ các cảnh đó đi, đây hoàn toàn có khả năng trở thành một cuốn sách kinh điển ám ảnh độc giả trẻ tuổi, và thậm chí là nhiều "người nhớn" nữa. Truyện có mọi yếu tố lôi cuốn các lứa tuổi: phép thuật, phiêu lưu, vượt qua nỗi sợ, những kỷ niệm sâu đậm tuổi thơ nhưng lại nhạt nhoà khi tuổi xế chiều, và tất cả chỉ gói gọn trong vài trăm trang giấy. 

Truyện, như đã nói, mở ra bằng cảnh một người đàn ông trung niên quay về thăm quê, và xuống thăm trang trại cuối đường làng. Khi đến đó, truyện bắt đầu chuyển sang kể lại cái nhìn của một cậu bé, tức người đàn ông kia khi còn trẻ. Nhờ góc kể từ sự nhận thức của một đứa trẻ con, truyện tạo cảm giác nó như dư âm của một giấc mơ hư ảo, và thực sự trong lúc đọc bọn mình rất khó phân biệt đâu là kí ức thật, đâu là yếu tố bị cường điệu hoá bởi bộ óc non dại của đứa trẻ. Liệu những phép màu và những con quái vật thời thơ ấu ấy có thật hay không? Khi hồi tưởng, phải chăng sự già dặn của người lớn đã giúp ta thấy được cái ngớ ngẩn của tuổi trẻ, hay liệu rằng chính chúng ta mới là những kẻ ngờ nghệch, quá chai sạn về tâm hồn để còn cảm nhận được những thứ siêu linh? Liệu rằng những ác quỷ chúng ta đụng độ thời còn non trẻ là thứ tà ma từ một thế giới khác, hay là hình ảnh bộ não ngây thơ của ta gán cho những người lớn luôn mang lại đau khổ cho ta?

Riêng cái cảm giác hồ nghi đầy chất triết lý ấy thôi đã khiến đây là một quyển sách đang đọc rồi.

Ngoài ra, bối cảnh đồng quê nước Anh vừa ghê rợn lại vừa thanh bình cũng thật dễ gây mê mẩn cho độc giả. Nó bước ra từ ngòi bút của Gaiman với nét gì cô đơn, có phần tách biệt... như thể một thế giới hoàn toàn khác nơi vẫn còn lưu lại những phép màu từ ngày xưa. Và trên cái phông nền ấy, tác giả cho ta làm quen với những nhân vật thực sự khó quên. Lettie Hempstock, một cô bé không hiểu đã mười một tuổi được bao năm rồi, xuất hiện như lời nhắc nhở rằng thế giới còn ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Nhân vật người kể chuyện, cậu bé bảy tuổi với sự ngây thơ và nỗi e ngại mỗi khi tiếp cận thế giới của người lớn. Tất cả đều gợi lên một cái gì rất chân thực, rất thân thuộc. Nó khiến người đọc bất giác nhớ về cảnh ngày xưa chúng ta đã từng tự sáng tạo ra thế giới của riêng mình, một thế giới cấm cửa với tất cả những người lớn, chỉ dành cho trẻ con, nơi chúng ta thoả thích nghĩ về ông già Nô-en và các tráng sĩ trong cổ tích. 

Nhìn chung, bọn mình rất ưng tác phẩm này của Gaiman. Truyện sẽ thôi miên bạn, khiến bạn cảm thấy hứng khởi, khiến bạn thấy hồi hộp, khiến bạn thấy bất ngờ, và đặc biệt sẽ khiến bạn hau háu lật giở từng trang giấy, bất chấp mọi sự đang diễn ra bên ngoài. 

Long Nguyen 
Credit ảnh nền: Facebook

Tìm hiểu thêm về cuốn sách Đại dương cuối đường làng của Neil Gaiman tại đây:


các bài liên quan