(0)

[PREVIEW] Trạm tín hiệu số 23 | Hugh Howey - Chương 1

Cùng đọc online chương đầu tiên của tác phẩm "Trạm tín hiệu số 23" do Bookism đang chuẩn bị phát hành cả nhà nhé.

CHƯƠNG 1

Chẳng ai chỉ dạy gì bạn về mớ tạp âm bé xíu. Họ tống bạn vào máy ly tâm cho đến khi lăn ra bất tỉnh, quăng quật bạn lên xuống tít mù theo đường parabol[1] cho đến khi bạn ói sạch niêm mạc dạ dày, lấy kim tiêm chọc ra chọc vào cho đến khi bạn thấy đồng cảm với lũ nghiện, và bắt bạn học tận ba lĩnh vực vật lý khác nhau đồng thời lấy bằng y học trong lúc luyện thi thể thao ba môn phối hợp.

Nhưng họ sẽ không nói trước cho bạn hình dung chung sống với một mớ lách cách và lít chít và bíp bíp vừa bé vừa xa xăm nó như thế nào. Hay vùng không gian chết lặng trải muôn vàn năm ánh sáng, phủ vây tứ phương tám hướng sẽ hoá khối tạ nghiến nát ta ra sao. Cái lặng như chất chồng, chất chồng dần, hệt thứ bóng tối tôi từng thấy trong một hang động ở Tây Virginia. Thứ bóng tối nhai ra bã. Thứ bóng tối ta cảm thấy vươn ra ôm trọn biết bao dặm. Thứ bóng tối ta không chắc mình đủ khả năng lết ra khỏi.

Cái lặng của vũ trụ sâu thẳm là như thế đó. Bởi vậy mà các thiết bị bé xíu đang rù rì trong trạm tín hiệu của tôi hoá thành lũ khốn thần kinh rú rít inh ỏi. Tôi thù không sót đứa nào. Thù từng đứa đang cử động trong cái ổ này. Thù từng miếng bánh răng và bộ rung áp điện và chuông báo tí hon. Mà đâu chỉ mỗi chói tai, chúng nó lại còn thất thường nữa chứ. Thế là cứ mỗi khoảng lặng tôi lại gồng người chờ chúng nó, đợi chúng nó, trông mong chúng nó. Và ngay khi tôi thả lỏng người ra, chúng lập tức đánh úp. Như một mớ kim chích vào màng nhĩ.

Mà chúng nó cũng ranh ma lắm cơ. Chẳng khác nào hươu, chúng dường như cảm nhận được khi nào bị tôi săn lùng. Tôi bò qua nơi làm việc hệt cái ống thông hơi của trạm, người trang bị đèn pin, kìm cắt dây, băng dính, cùng mấy miếng bọt xốp. Tôi rình bọn chó đẻ ấy. Tôi đặt bẫy, đầu mường tượng mấy tiếng ồn đang luýnh quýnh chạy trốn, mường tượng rằng chúng là lũ thú hoang hẳn đã quá giang một mẻ trái cây bị tiệt trùng quấy quá và lọt lên trạm.

Có vẻ chúng nghe thấy tôi đến gần, và các tiếng bíp tiếng vo vo lắng xuống. Run lẩy bẩy như hươu non đầu mùa săn bắn. Tôi vừa mới bò ra là chúng lại giở trò, tiếp tục làm loạn. Hệt con hươu mười điểm[2] sau hôm mùa săn bắn kết thúc, đứng trên sân nhà ta, nhai hết tulip của ta với cái mặt thộn như muốn nói, “hở?”

Đúng rồi, tao đang săn chúng mày đây lũ chó. Tao giăng bẫy rồi. Micro ghi âm để định vị nơi phát ra tiếng bíp. Dầu phun khắp nơi để bẫy tiếng lít chít. Và đủ thể loại bẫy gián dành riêng cho cái mớ tạp âm lách ca lách cách, di chuyển không ngừng.

NASA hẳn sẽ tự hào trước những nỗ lực và sự khôn khéo của tôi đấy chứ nhỉ? Huấn luyện đủ đường. Cuối cùng đi làm ba cái trò này. Nhưng tôi còn biết làm gì đây? Tôi là phần tâm thịt của cái que kem kim loại rỉ sét tít nơi rìa vũ trụ. Tôi ở đây vì tới nay người ta mới chỉ chế ra được loại máy tính cứ sau mỗi trăm nghìn tỉ hành động sẽ lại thực hiện một hành động ngu. Nghe tỉ lệ cũng không đến nỗi nào, nhưng vì các máy tính phải làm cả nghìn tỉ việc một ngày, thế tức là sẽ rất lắm lần nó bị ngu. Và tôi theo lý thuyết sẽ đủ khôn để giải quyết hết.

Tôi dành phần lớn thời gian không săn lùng bọn lít chít và bọn kèn kẹt tại phần tháp hải đăng. Tôi biết chúng tôi không được phép gọi thế, nhưng mà đùa, thực tình nó là hải đăng hai năm rõ mười ra đấy. Ở cuối một đường ống đứng tách biệt với phần còn lại của trạm là một khoang nhỏ với cửa sổ khắp xung quanh. Máy phát sóng trọng lực được đặt trong cục cưng này. Đây là tâm điểm của cả trạm; những thứ khác chỉ có mặt để đảm bảo nó hoạt động ổn định, và trong số đó bao gồm cả tôi.

Cây cần trục dài giữ máy GWB[3] tách hẳn khỏi trạm vì sóng nó phát ra càng xa càng yếu dần, cường độ tỉ lệ nghịch với mũ bốn khoảng cách. Thứ sóng ấy sẽ gây hại cho mọi loại dây nhợ trong bán kính năm hay sáu mét gì đó, kể cả dây thần kinh của tôi. NASA khuyến cáo chớ quanh quẩn cái GWB quá lâu, bởi vì nó sẽ gây ảnh hưởng đầu óc. Nói cách khác là nó khiến người như ngà ngà say, rất dễ chịu. Nhưng họ nghĩ chúng tôi còn biết làm gì khi bị điều ra cái nơi khỉ ho cò gáy này mỗi đợt tận hai năm? Tôi không tin tôi là người duy nhất ngồi dựa lưng vào máy, để nó xoa dịu đầu mình như một ly whiskey nguyên chất và ngắm nhìn mớ đá xám tẻ ngắt trong bãi các tiểu hành tinh, cơn ác mộng của hàng không liên vì sao.

Đối diện cái GWB, ngay trên khung cửa sổ cho góc ngắm các tiểu hành tinh quay vòng giữa vũ trụ đẹp nhất, là một bức ảnh đã phai màu do người tiền nhiệm đính lên, chính vậy mà tôi mới nghi mình không phải người duy nhất ngồi kiểu này. Trong ảnh, một người mặc áo mưa đang đứng ngoài một ngọn hải đăng thứ thiệt trên Trái Đất. Một con sóng cao hơn cả ngọn hải đăng, chắc phải hai chục mét, lừ lừ đằng sau ông ta. Con sóng đang vỗ mình vào cây cột đá hình chóp kia, gây cảm giác đây là bức ảnh cuối cùng chụp ngọn hải đăng và ông già, còn sang tích tắc tiếp theo ngọn sóng cồn ấy sẽ xoá sổ cả hai, trong khi ông già vừa hút tẩu vừa nheo mắt nhìn thứ chắc là máy bay không người lái gắn máy ảnh hay gì đó đại loại vậy, đồng thời nghĩ thầm, “nhìn lạ nhỉ,” và hoàn toàn không hay biết tử thần đang thầm lặng gạch tên phía sau lưng.

Tôi ngắm bức ảnh còn nhiều hơn ngắm bãi sao và thiên thạch ngoài cửa sổ. Có giai đoạn tôi nghĩ đây là ảnh ghép trên máy. Mấy thứ kiểu này ai mà biết được. Lắm lúc hàng thật trông lại y hệt hàng giả, nhất là nếu nhìn hàng giả mãi thành quen mất rồi. Nhưng ai đời lại đi treo ảnh ghép lên đầy kính cẩn như vậy? Giấy ảnh rất mượt, không như cái mớ giấy in nhiệt[4] nhăng nhít trên này dùng. Và ảnh không một nếp nhăn, tức nó được đóng gói phẳng lì hoặc chuyển phát đến tận nơi. Kiểu nào thì kiểu, có người đã rất kỳ công mang nó lên đây. Thế nên tôi đồ rằng cái thứ của khỉ ấy là ảnh thật. Tôi đồ rằng ông già kia là người thật, rằng ông ta đang bập nốt hơi tẩu cuối cùng trong khi thế giới bé nhỏ và cuộc đời bé nhỏ của ông ta đi đến hồi kết.

Những lúc chờ xem có cái CPU nào yêu cầu khởi động lại không hoặc chờ tàu thuyền phi ra từ vùng siêu không gian hỏi đường hay cập nhật tin tức về cuộc chiến, tôi lại ngồi ngắm bức ảnh, có khi ngắm mấy tiếng liền, để sóng GWB ru êm. Phản ứng của ông già này trước một vùng xoáy nước là nhún vai và rít một hơi sâu đầy chất chơi. Thật là ngầu. Trong khi tôi muốn nổ đầu chỉ vì mấy cái âm lích kích ngứa tai, xa xăm. Ông gác hải đăng đó trở thành người hùng của tôi suốt một thời gian dài. Cho đến khi tôi tìm hiểu thêm về bức ảnh.

Hóa ra có đến cả chục bức ảnh mô típ tương tự. Và vâng, tấm nào cũng thật hết. Tôi gửi yêu cầu nghiên cứu cho Houston sau khi lục hết kho lưu trữ mà không thấy gì sất, và tôi thừa sức tưởng tượng cuộc trò chuyện diễn ra đầu bên kia, bởi bản thân tôi cũng đã nhiều lần gặp tình huống tương tự khi làm việc tại bộ phận hỗ trợ dưới mặt đất trong thời gian huấn luyện:

Điều hành viên trưởng: “Từ từ, 23 muốn biết cái gì kia?”

“Ờm, thưa sếp, anh ta muốn biết gốc tích một bức ảnh. Và không, đây không phải biểu đồ quang phổ. Hay bất cứ thứ gì... ờm, khoa học cả. Nó là ... thưa, đây. Anh ta gửi ảnh chụp kỹ thuật số xuống.”

Một khoảng lặng dài trong lúc Điều hành viên trưởng trố mắt nhìn anh nhân viên.

“Mẹ, cậu đùa tôi đấy à.”

“Không thưa sếp.”

“Hắn gửi yêu cầu nghiên cứu cho cái thứ này à? Hắn còn lần yêu cầu nào nữa không?”

“Đây lần đầu tiên anh ta gửi yêu cầu, thưa sếp. Hồ sơ anh ta sạch bóng. Phục vụ tại tiền tuyến cho đến khi bị thương và phải thuyên chuyển vị trí.”

“Để tôi đoán nhé: chấn thương sọ não?”

“Không thưa sếp. Bị một tên Tướng rạch bụng. Được bàn giao cho một trạm tín hiệu yên tĩnh tại ranh giới khu tám.”

“Thế chắc hắn đang ôm ấp cái GWB như ôm con điếm rẻ tiền sau khi kết thúc hai kì tại ngũ.”

“Có lẽ thế, thưa sếp. Em cũng đoán vậy.”

“Ôi dào, thôi kệ đi. Thằng cha này tận những anh hùng chiến tranh cơ mà. Tìm xem có thông tin gì không.”

Tất nhiên, sự tình không hẳn đã diễn ra như thế. Nhiều khả năng một anh nhân viên quèn nào đó nhận được yêu cầu, tự lên Bing tra thay vì chuyển sang bộ phận nghiên cứu, rồi gửi tám trang kết quả tìm kiếm cùng đường dẫn lại cho tôi. Làm chắc mất có hai giây. Ba tháng sau tôi nhận được hồi âm từ một tàu đến để kéo lậu quặng. Họ nói có hàng cho tôi, sau đó ra chỗ vành đai và làm một mẻ kéo trị giá tỉ đô. Khu ranh giới này nhiều chuyện điên rồ lắm, nhưng cứ liên tục nhún vai và làm ngơ thì đâu cũng sẽ vào đó.

Hóa ra, ông gác hải đăng, người hùng trong màn sương của tôi cũng nhát cáy như ai. Rất nhiều tư liệu ghi lại lịch sử đằng sau tấm hình. Ảnh được chụp từ trực thăng có người lái. Trong lúc nhiếp ảnh gia đang chụp, viên phi công ngoắc tay loạn xạ để ra dấu với ông gác là chạy đi. Chạy đi! Có lẽ ngay sau khi được chộp pô ảnh hổ báo oai hùng, ông lão vãi cả ra quần, buông tẩu, lao người qua cửa ngọn hải đăng vừa kịp trước khi bị sóng đánh trôi mất.

Anh hùng là như vậy đó: quan trọng là ảnh được chụp lúc nào. Chắc tôi sẽ giữ được hình ảnh anh hùng đến cuối đời. Miễn sao từ giờ đến lúc đó tôi ru rú trong này, bó gối đóng chặt cửa, và tránh xa mọi thể loại ống kính.

 

 

[1] Parabol: một dạng đường cong cân xứng theo hình chữ V, thường gặp trong toán học và vật lý.

[2] Trong săn bắn, hươu được cho điểm dựa trên số nhánh trên gạc. Hươu mười điểm là con hươu có gạc mười nhánh.

[3] GWB: viết tắt của Gravity Wave Broadcaster, tức Máy phát Sóng Trọng lực.

[4] Giấy in nhiệt: loại giấy mỏng được tráng hoá chất, đổi màu khi tiếp xúc với nhiệt, thường dùng cho các máy in nhẹ và rẻ tiền.

P/S: Bookism đang trong quá trình xuất bản cuốn "Trạm tín hiệu số 23," một tác phẩm sci fi chiến tranh vũ trụ kiêm tâm lý sâu sắc của tác giả bestsellers Hugh Howey. Tìm hiểu thêm về tác phẩm tại đây:



các bài liên quan