(0)

Ngộ nhận về bệnh dịch trong khoa học viễn tưởng (Sci Fi/Science Fiction) và Fantasy

Mở thử chục quyển sách Sci Fi hoặc Fantasy thì có khi đến phần nửa sẽ chứa một thứ bệnh dịch gì đó. Nó có thể là một yếu tố then chốt để tạo kịch tính cho câu chuyện, hoặc đơn giản chỉ là phông nền để vẽ lên bối cảnh của tác phẩm. Chúng có thể là thứ vi khuẩn hoàn toàn bình thường ta bắt gặp trong "Chiến tranh giữa các thế giới," hoặc là căn bệnh kinh tởm của các Thạch Nhân trong thế giới "Trò chơi vương quyền" của G. R. R. Martin. Mặc dù đa dạng không kém ngoài đời thật, các thứ bệnh dịch khi đi vào trang văn đôi lúc lại bị biến thể hơi thái quá.

1) Bệnh phải do vi-rút gây nên mới nguy hiểm

Nếu hay đọc các tác phẩm Sci Fi hoặc Fantasy, bạn sẽ để ý thấy một điều rất... ngộ: hầu hết bệnh dịch đều do vi-rút gây ra. Mặc dù đúng là với khoa học hiện nay, việc chữa trị các thứ bệnh vi-rút còn nhiều hạn chế, nhưng nếu vì thế mà cứ bệnh nào không chữa được cũng đổ tội cho vi-rút thì oan chúng nó quá. Cảm cúm là một trong những căn bệnh với số nạn nhân tử vong đứng đầu bảng, mặc dù nó do vi khuẩn gây ra. Và cũng đừng quên đại dịch Cái chết đen (Black Death), một căn bệnh thời Trung cổ tàn sát gần 1/3 dân số Châu Âu, gây ra bởi một loài vi khuẩn bậc thấp có tên Yersinia pestis. Đến Ebola (một chủng vi-rút) còn chỉ dám nhận là đã giết 15.000 người. Hãy thử tưởng tượng: trong phòng trọ có 3 anh em thì kiểu gì hôm sau một đứa cũng phải đi may áo quan.

Em vô tội!
(Nguồn: Pixabay)

Ngay cả trong thời đại ngày nay, Cái chết đen vẫn vung lưỡi hái khắp nơi, mặc dù chúng ta đã có chất diệt vi khuẩn. Và với tình hình vi khuẩn ngày một trở nên kháng thuốc, vi-rút có lẽ nên tránh chỗ để cho nguồn chết mới này được lên ngôi trên trang giấy.

2) Bệnh dịch chỉ lây lan cho một bộ phận dân số nhỏ hoặc một nhóm chủng tộc nào đó

Rất nhiều truyện có các thứ bệnh chỉ lây nhiêm cho một nhóm “xấu số” nào đó, chẳng hạn như căn bệnh Codon Zero trong cuốn Sci Fi kiêm trinh thám cùng tên của nhà văn Hendee chỉ lây cho dân Ả-rập và Hồi Giáo, hoặc căn Bạch Bệnh (White Plague) do Frank Herbert nghĩ ra chỉ đàn bà mới bị nhiễm. Sự thật nè: bệnh mà đã lây được cho một người thì tức là ai cũng có thể bị. Mức độ nặng nhẹ ra sao tùy vào khả năng miễn dịch (quyết định bởi gen) hoặc bởi mức độ phơi nhiễm, nhưng nhìn chung nếu có chủng vi-rút hay vi khuẩn nào có thể lây và gây chết người, nhân loại nên bắt đầu tập viết di chúc dần đi.

Tất nhiên trên thế giới không thiếu những người mang khả năng miễn dịch bẩm sinh với một số loại bệnh nhất định, nhưng thường đó là do ông cha họ đã bị phơi nhiễm quá thường xuyên và đã dần truyền lại khả năng miễn dịch cho họ, hoặc là họ đã từng bị phơi nhiễm với các loại vi-rút/vi khuẩn tương tự. Không phải do vi-rút kén chọn đâu nhé.

Từ giờ ra đường, thời trang cứ thế này cho lành
(Nguồn: Pixabay)

3) Các nhà khoa học luôn tìm cách chế tạo các chủng vi-rút/vi khuẩn mới, nguy hiểm hơn

Bậy.

Bậy. Bậy. BẬY!

Vô cùng tầm bậy.
(Nguồn: Alex E. Proimos | Flickr)

Thời buổi bây giờ bệnh dịch tràn lan, tìm cách chữa đã mệt lòi phở rồi, ai rảnh hơi mà đi chế thêm ra nữa vậy trời? Các nhà khoa học gần như không có bất kì lí do nào để chế thêm vi-rút hay vi khuẩn. Những nghiên cứu liên quan đến vi-rút/vi khuẩn chủ yếu nhằm mục đích y học (chẳng hạn như nghiên cứu lentivirus để trị HIV). Các nghiên cứu chữa trị ung thư và liệu pháp gen cũng cần mượn đến nghiên cứu lũ sát thủ ti hon ấy. Trong quá trình nghiên cứu, chế tạo, các thành phần gây bệnh của vi-rút/vi khuẩn đều đã bị vô hiệu hóa. Không đời nào có chuyện các nhà khoa học nổi hứng đi tạo ra một vũ khí giúp kết liễu chính giống loài mình.

Ít nhất bọn mình hi vọng vậy.

Long Nguyen (theo Dan Koboldt)
Credit ảnh nền: NIAID | Flickr

các bài liên quan