(0)

Joe Hart bàn về khác biệt giữa Dystopia (Phản địa đàng) và Post-apocalypse (Hậu tận thế)

Joe Hart là một nhà văn chuyên viết về đề tài kinh dị và hành động kịch tính. Bắt đầu cầm bút tự năm 9 tuổi, đến nay Joe đã cho xuất bản được tám cuốn tiểu thuyết, bao gồm The River Is Dark, Lineage, và EverFall. Mới đây Joe Hart vừa cho xuất bản cuốn The Last Girl, phần đầu trong series Dominion với bối cảnh tương lai u ám. Và hôm nay, cùng ngồi với cây bút tài năng này để tìm hiểu điều gì tạo nên khác biệt giữa 2 dòng văn Sci Fi rất nổi đương thời: Dystopia và Post-apocalypse nhé!

Trong tác phẩm mới nhất của tôi, The Last Girl, thế giới sau 25 năm đã không còn phụ nữ nào được sinh ra. Chính phủ gần như đã tan rã hoàn toàn, và dân số Mỹ vừa bị tận diệt bởi bụi phóng xạ, hậu quả của một cuộc nội chiến tàn khốc. Nhiều độc giả đã hỏi tôi rằng cuốn sách này là dystopia hay post-apocalypse.

Câu trả lời của tôi là nó có cả hai. Và nguyên nhân nằm ở cách tôi xây dựng bối cảnh thế giới trong tác phẩm.

Xây dựng bối cảnh thế giới là một công việc rất kỳ thú, đặc biệt trong những tác phẩm mang tính đương đại/tương lai như The Walking Dead (TWD). Khó có thể phủ nhận TWD là series cực kì ăn khách, và tôi tin rằng một trong những yếu tố cấu thành sự nổi tiểng của nó là khung nền cảnh vật tĩnh lặng, trơ trọi, y như ngày tận thế mà tác giả truyện cũng như nhà sản xuất phim đã tạo nên. Chứng kiến khung cảnh con phố chính trong một thành phố nhỏ quen thuộc bị biến thành một cơn ác mộng đầy cát bụi, đổ nát, bị các thây ma chiếm lĩnh, và có lẽ là cả những người sống nguy hiểm không khác gì bọn thây ma có thể khiến ta sởn gai ốc vì nó cho thấy một tương lai khả dĩ. Đây là nền tảng để xây dựng bối cảnh thế giới cho cả dystopia và post-apocalypse. Mục đích ở đây là cho độc giả thấy một viễn cảnh có thể xảy ra và sau đó để nó thâm nhập vào con tim và khối óc độc giả thông qua những nhân vật và khung cảnh quen thuộc.

Mặt khác, dystopia thường có một thứ post-apocalypse không có - phe thống trị.

Hệ thống chính trị toàn quyền hoặc một thế lực quân sự đàn áp nào đó làm thay đổi mọi phương diện của cuộc sống thường nhật là một mô típ thường thấy trong các tác phẩm dystopia, thể hiện rõ nhất trong kiệt tác The Hunger Games của Suzanne Collins. Trong bộ tiểu thuyết này, ta được chứng kiến một nước Mỹ bị chia cắt thành các quận nhỏ, mỗi quận phục vụ riêng một ngành công nghiệp và cống tiền cho Thủ phủ, nơi đặt bộ máy cai trị đầy sắt đá. Sự bạo quyền được thể hiện ngay từ những trang đầu sách, và quá trình đảo chính đầy gian khổ của các nhân vật chính là phép ẩn dụ kinh điển ám chỉ môi trường chính trị và xã hội hiện thời. Dystopia nhìn chung độc đáo ở chỗ không phải lúc nào cũng có yếu tố post-apocalypse mà đôi khi chỉ là công nghệ và xã hội hiện đại tiến hoá đến mức kịch điểm và trở thành biến thái.

Trong truyện của mình, tôi muốn kết hợp cả hai dòng văng này để tạo ra một luồng gió mới. Liên minh Sản khoa Quốc gia, tàn dư của một chương trình nghiên cứu chính phủ với nhiệm vụ tìm hiểu nguyên nhân phụ nữ không được sinh ra nữa, là yếu tố dystopia của tôi, còn thế giới bên ngoài khu nghiên cứu đích thị là post-apocalypse. Với tôi, sự kết hợp này tạo nên một thế giới vừa thân thuộc mà lại vô cùng xa lạ, vừa đẹp đẽ mà vừa kinh hoàng, đặc biệt với một cô gái trẻ chưa từng biết thế giới là gì.

Dystopia và post-apocalypse có một vị trí đặc biệt trong tim độc giả bạn đọc, có lẽ bởi vì chẳng khó để ta có thể mường tượng cảnh đời mình trong cái tương lai có thể xảy ra ấy.

Long Nguyen (theo Hypable)
Credit ảnh nền: Pixabay


P/S: Bookism hiện đang có dự án xuất bản truyện "Tiên phong lên Mặt Trăng" của H.G. Wells. Mọi người có thể vào đây tìm hiểu thêm và đừng quên ủng hộ bọn mình nhé ^_^ : 


các bài liên quan