(0)

Đọc online truyện "Thư Viện Linh Hồn" | Ransom Riggs (preview)

Thư viện linh hồn của Ransom Riggs khép lại toàn bộ series Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine siêu kinh điển. Cùng thử đọc trước trích đoạn tác phẩm tuyệt vời này nhé.

Con quái vật đứng cách xa một đoạn còn chưa tới chiều dài của một cái lưỡi, mắt nhìn chăm chăm vào cổ họng chúng tôi, bộ óc teo tóp đầy phự những mường tượng được giết chóc. Khôn khí nòng nặc sự thèm thuồng của nó với chúng tôi. Hồn rỗng được sinh ra với nỗi thèm khát săn lùng linh hồn của những người đặc biệt, và lúc này đây chúng tôi đang dàn hàng trước mặt nó như một bàn bày các món bufet: Addison, chỉ vừa một miếng đớp của nó, can đảm đứng kiên cường dưới chân tôi, đuôi dựng lên cảnh giác; Emma nép vào tôi lấy điểm tựa, vẫn còn quá choáng váng sau cú va đập nên chẳng thể tạo ra thứ gì đó khá hơn đốm lửa que diêm; chúng tôi tựa lưng vào buồng điện thoại vỡ tan tành. Cách một đoạn từ nơi xảy ra tình cảnh nghiệt ngã của chúng tôi, ga tàu điện ngầm trông như hiện trường một vụ đánh bom hộp đêm. Hơi nước từ các đường ống bị vỡ xì ra thành những tấm màn ma quái. Những màn hình vỡ treo lơ lửng rũ xuống từ trên trần. Một biển kính vỡ lan tới tận chỗ đường tàu, chập chờn phản chiếu ánh sáng dưới ánh đỏ nhấp nháy của những bóng đèn báo hiệu khẩn cấp chẳng khác gì một quả cầu kính phản chiếu ánh sáng tại các vũ trường với kích thước rộng đến hàng mẫu Anh. Chúng tôi đã bị dồn vào góc chết, một bên là bức tường chắc chắn, một bên là lớp kính dày cộp, kề sát miệng một con vật có bản năng tự nhiên duy nhất là xé chúng tôi ra thành từng mảnh - ấy thế nhưng nó lại không động đậy gì để siết chặt gọng kình. Con quái vật có vẻ bị bám rễ xuống sàn, nó lắc lư trên hai chân như đang say hoặc đang mộng du, cái đầu chết chóc rũ xuống, những cái lưỡi của nó như một ổ rắn đã bị tôi thôi miên làm cho ngủ thiếp đi.

Chính tôi. Tôi đã làm điều đó. Jacob Portman, một thằng bé vô danh tiểu tốt tới từ một nơi chẳng có chút liên quan nào, Florida. Hiện giờ thì con quái vật không định giết chúng tôi - con vật kinh tởm được gom góp từ bóng tối và ác mộng của những đứa trẻ đang ngủ - vì tôi đã yêu cầu nó không làm thế. Yêu cầu nó bằng những lời không chút chắc chắn, bảo nó gỡ những cái lưỡi đang quấn quanh cổ tôi ra. Lùi lại, tôi nói thế. Đứng im, tôi đã nói thế - bằng thứ ngôn ngữ cấu thành từ những âm tiết tôi biết rằng chưa cái miệng người nào phát ra - và kỳ diệu làm sao nó lại làm theo, đôi mắt vẫn thách thức tôi trong khi cơ thể nó tuân lệnh. Bằng cách nào đó tôi đã thuần phục được cơn ác mộng, đã ếm được bùa chú lên nó. Nhưng những sinh vật đang ngủ rồi sẽ tỉnh dậy và bùa chú rồi sẽ hết tác dụng, nhất là khi bùa chú được ếm một cách vô tình, và bên dưới cái vẻ ngoài điềm tĩnh của con hồn rỗng, tôi có thể cảm nhận thấy nó đang lồng lên sôi sục.

Addison hích mũi vào cẳng chân tôi. "Nhiều xác sống nữa sẽ tới. Con quái vật này sẽ để chúng ta đi qua chứ?"

"Nói với nó lần nữa đi," Emma nói, giọng cô thều thào mê mụ. "Bảo nó đi đi."

Tôi tìm kiếm những từ cần thiết, nhưng chúng chẳng chịu ló ra. "Tớ không biết nói thế nào."

"Một phút trước cậu còn làm được kia mà," Addison nói. "Nghe cứ như có một con quỷ bên trong cậu vậy."

Một phút trước, khi tôi còn chưa biết mình có thể làm được, những từ ngữ ấy đã hiện diện ngay trên đầu lưỡi tôi, chỉ chực chờ để được nói ra. Giờ đây, khi tôi muốn chúng quay trở lại, tình thế lại chẳng khác gì muốn bắt cá bằng tay không. Mỗi khi tôi chộp được một từ, nó lại tuột khỏi nắm tay tôi.

Đi đi! tôi hét lên.

Những từ ngữ vang lên bằng tiếng Anh. Con hồn rỗng không nhúc nhích. Tôi gồng người, nhìn trừng trừng vào đôi mắt đen như hai lọ mực của nó, và thử lại.

Cút khỏi đây! Để chúng ta yên!

Lại là tiếng Anh. Con hồn rỗng lắc lư cái đầu như một con chó đang tò mò, nhưng vẫn bất động như một bức tượng.

"Nó đi chưa?" Addison hỏi.

Những người khác không thể biết chắc; chỉ có tôi nhìn thấy con quái vật. "Vẫn ở đó," tôi nói. "Tôi không biết tại sao lại không được nữa."

Tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn và bắt đầu nhụt chí. Chẳng lẽ năng lực trời cho của tôi đã tan biến đi nhanh đến thế?

"Đừng bận tâm," Emma nói. "Dù sao thì đám hồn rỗng cũng không phải thứ có thể thuyết phục được." Cô đưa một bàn tay ra và cố thắp lửa, nhưng nó xì xi tắt vụt. Nỗ lực có vẻ làm cô kiệt sức. Tôi ôm chặt lấy eo cô, sợ cô đổ nhào xuống mất.

"Giữ sức đi que diêm," Addison nói. "Tôi tin chắc chúng ta sẽ cần đấy."

"Tôi sẽ đấu với nó bằng hai bàn tay lạnh ngắt nếu cần phải thế," Emma nói. "Quan trọng nhất là chúng ta phải tìm ra những người khác trước khi quá muộn."

Những người khác. Tôi vẫn còn nhìn thấy họ, những dư ảnh của họ mờ dần đi bên đường tàu: bộ quần áo thẳng thớm của Horace biến thành một mớ nhàu nhĩ; sức mạnh của Bronwyn không thể đối chọi lại những khẩu súng của lũ xác sống; Enoch bị choáng vì vụ nổ; Hugh lợi dụng cơn hỗn loạn để tháo đôi giày nặng trịch ra cho Olive, giúp cô bé bay bổng đi; Olive bị tóm gót chân và lôi xuống trước khi kịp bay lên cao thoát khỏi tầm với. Tất cả họ khóc lóc trong kinh hoàng, bị thúc lên tàu trước mũi súng, đưa đi. Bị đưa đi với người Chủ Vòng mà chúng tôi đã thiếu chút nữa phải đánh đổi tính mạng mới tìm thấy, và giờ đây đang bị chở đi qua lòng đất dưới London để đối diện với một số phận còn tồi tệ hơn cả cái chết. Tất cả đã quá muộn rồi, tôi nghĩ Đã quá muộn từ khoảnh khắc đám lính của Caul đột chiếm nơi trú ẩn đóng băng của cô Wren. Đã quá muộn từ buổi tối chúng tôi nhầm lẫn gã em trai xấu xa của cô Peregrine là Chủ Vòng yêu quý của mình. Nhưng tôi đã thề với lòng mình là chúng tôi sẽ tìm ra các bạn và Chủ Vòng của chúng tôi, bằng mọi giá, cho dù họ chỉ còn là những cái xác - cho dù việc tìm kiếm có nghĩa là thêm cả chính chúng tôi vào đống xác đó.

Vậy là ở đâu đó trong bóng tối chập chờn có một lối thoát lên phố. Một cánh cửa, một cầu thang, một thang máy, nằm ở sát bức tường phía đằng xa. Nhưng làm cách nào tới được chỗ đó đây?

 

Long Nguyen
Credit ảnh nền: Facebook

Để đọc full truyện "Thư viện linh hồn," hãy đặt mua tại đây:


các bài liên quan