(0)

5 nhà văn Sci Fi/Fantasy ghét cay ghét đắng thành phẩm của mình

Đời rất lắm sự tréo ngoe. Có khi những thứ khiến ta được nổi tiếng lại là thứ ta chỉ muốn đào hố đem chôn. Ví dụ điển hình nhất đó là Arthur Conan Doyle, sau khi các tác phẩm khác của ông liên tục bị độc giả so sánh với Sherlock Holmes đã phẫn uất giết thẳng nhân vật thám tử kì tài này vào năm 1893. Không chỉ riêng gì nhà văn Arthur Conan Doyle hay dòng văn trinh thám, rất nhiều nhà văn khác cũng có chung cảnh ngộ như vậy. Cùng tìm hiểu một số tác phẩm thuộc dòng Sci Fi/Fantasy bị chính tác giả của mình thề không đội trời chung nhé.

1) Peter Benchley, tác giả tiểu thuyết "Hàm cá mập" (Jaws), rất hối hận vì tác phẩm đã gây oan ức cho loài mãnh thú đại dương kia

 

Hàm cá mập

Nguồn: Roger Kastel | public domain

Cuốn sách này phần nhiều mang tính kinh dị phiêu lưu hơn là khoa học viễn tưởng, nhưng không thể phủ nhận rằng yếu tố "khoa học" và "viễn tưởng" không đóng vai trò chủ chốt trong truyện. Gần như mọi thứ liên quan đến cá mập trong truyện đều thuộc mảng "viễn tưởng": không con cá mập nào lại trở nên thèm khát thịt người vô độ, đột nhiên “bị” thông minh, hay bỏ thời gian rình mò quanh các bãi biển kiếm ăn. Ấy nhưng sau gần 50 năm, "Hàm cá mập" vẫn có tầm ảnh hưởng đến mức khiến bao người mù quáng coi cá mập là đồ ác nhân và thẳng tay tận diệt chúng. Benchley sau đó đã dành cả cuộc đời để bảo vệ loài cá này, thậm chí còn viết cả một cố cuốn sách phi hư cấu để giúp bảo vệ các loại thức sống dưới đại dương.

2) Lewis Carroll ước mình chưa từng viết ra "Alice ở xứ sở thần tiên"

Nguồn: public domain

"Hàm cá mập" dù đã gần tuổi 50 nhưng cũng chưa phải là lão làng nhất trong danh sách này: "Alice ở xứ sở thần tiên" đang sắp ăn mừng sinh nhật 150 tuổi vào tháng 11 năm nay. Nhờ tác phẩm này, Lewis Carroll trở thành cái tên rất có vị thế trong làng văn học. Thế nhưng rất ít người biết tên thật của nhà văn là Charles Dodgson. Ông dùng bút danh bởi vì ông sợ tên của ông sẽ muôn đời bị gán với một tác phẩm mang phong thái viết văn ngớ ngẩn, lộn tùng phèo như vậy. Trong một bức thư ông đã viết rằng “Tiếng tăm của nó khiến tên tôi luôn được nhắc cùng với cuốn sách kia, và thiên hạ chỉ trỏ, nhìn tôi chòng chọc, đối xử với tôi như con sư tử trong sở thú. Tôi ghê tởm chuyện đó đến mức rất lắm khi tôi ước gì mình chưa từng viết cuốn sách nào cả.”

3) Anthony Burgess bị ám ảnh bởi "Bộ máy da cam" (A Clockwork Orange)

Nguồn: Marc Storrs and Rob Morphy | Flickr

Năm 1962, Burgess viết ra cuốn tiểu thuyết phản địa đàng (dystopian) đầy u ám này chi trong ba tuần. Truyện đầy nhóc cảnh tình dục, bạo lực, được viết chỉ để nhà văn có đủ tiền sống qua ngày. Trong truyện, chương cuối nhà văn (SPOILER!) đã để nhân vật hối hận về hành động của mình, nhưng nhà xuất bản lại loại bỏ toàn bộ cương đó đi để kết được "thật” hơn. Bộ phim cùng tên nổi đình nổi đám do Stanley Kubrick đạo diễn được dựa trên phiên bảo đã thay đổi, thế nên khác hẳn bản gốc, mặc dù vẫn khiến tác giả được bạn đọc khắp nơi khen ngợi. Burgess căm ghét câu chuyện đó.”Bộ phim khiến độc giả hiểu nhầm ý nghĩa tác phẩm,” ông nói, “và sự hiểu lầ ấy sẽ dai dẳng theo tôi xuống mồ. Đáng ra tôi không nên viết cuốn sách kia [...]”

4) P.L. Travers chỉ mong Mary Poppins ngồi im trên trang giấy

Nguồn: Marc Storrs and Rob Morphy | Flickr

Thử tưởng tượng Mary Poppins tỏng đầu xem. Dám cá 8/10 người đang hình dung ra Julie Andrews, Dick van Dyke, mấy con cánh cụt đang nhảy múa, và đừng quên cái tiếng “Mhary Popp’ns!” đặc sệt giọng Cockney nữa (số còn lại chắc vẫn phải đi ngủ lúc 9 giờ). Trong tác phẩm của mình, P.L. Travers mô tả bà vú em nghiêm khắc hơn hẳn nhân vật ngọt ngào ngang kẹo mật trong bộ phim chuyển thể nổi tiếng của Disney. Travers kinh tởm bộ phim đó đến mức bà nức nở từ đầu đến cuối phim trong buổi công chiếu năm 1964. Trớ trêu thay, bộ phim đó gần như là di sản duy nhất của bà trong lĩnh vực văn học thiếu nhi.

5) A.A. Milne không bao giờ vượt qua được tác phẩm "Gấu Pooh" (Winnie the Pooh) của mình

Nguồn: Pixabay

Thôi, chả giới thiệu nữa. Obama có thể không biết chứ "Gấu Pooh" mà cũng mù thì Khó cho Nam Cường thật. Theo lời con trai của tác giả, tức anh chàng “Christopher Robin” ngoài đời thật, A.A. Milne rất khó chịu với tuyệt tác này bởi vì nó là một "tuyệt tác." Ông không thể nào sáng tác ra nổi một tác phẩm đủ sức đánh bật "Gấu Pooh" mặc dù di sản văn chương ông để lại cho hậu thế rất phong phú. Christopher Milne cũng không thoát khỏi cái bóng bị coi là nhân vật trong truyện, và còn ghét quyển sách hơn cả bố mình. Đến cả họa sĩ vẽ tranh minh họa quyển sách này cũng chỉ muốn đem đốt hết các cuốn "Gấu Pooh" trên đời vì nó khiến chẳng ai chú ý đến sự nghiệp vẽ tranh châm biếm chính trị của ông nữa. Có vẻ ngoài Disney ra thì chả ai mê quyển này.

Long Nguyen (theo Mental Floss)
Credit ảnh nền: Peter Zuehlke, Bradmays

các bài liên quan